Mọi người đều xì xào bàn tán, còn Tuyên Minh Châu chỉ cười nói: Đó chỉ là chuyện nói đùa.
Nàng biết Dương Kha Chi chỉ lấy đó làm cớ để không phải lấy chồng, nhưng cũng là một cách hay — trở thành tấm gương thử lòng nhiều kẻ bạc tình.
Chiếc xe sang trọng với rèm lụa tím khảm vàng dừng trước phường nhạc. Một thiếu nữ xinh đẹp, đôi môi đỏ thắm, búi tóc kiểu phượng, nhẹ nhàng bước xuống xe, tay vịn vào tay thị nữ.
Nàng mặc một chiếc váy lụa gấp nếp màu đỏ đào, dưới ánh mặt trời tỏa ra ánh sáng lấp lánh rực rỡ, không hề phô trương mà ngược lại, càng tôn lên vẻ cao quý sang trọng của nàng, khiến người qua đường không dám nhìn thẳng.
Người qua đường thì thầm đoán, không biết vị quý nhân nhà nào lại tới chốn vui chơi của đàn ông thế này?
Tuyên Minh Châu không quan tâm đến những lời đàm tiếu của thiên hạ, nàng không liếc nhìn xung quanh. Còn về thánh chỉ bắt nàng đóng cửa hối lỗi — thật sự ai nghĩ rằng trưởng công chúa Chiêu Lạc sau ngần ấy năm tu dưỡng tính tình lại dễ bị người khác điều khiển thế sao?
Dưới tấm biển sơn son thếp vàng chạm khắc, đôi mắt sáng của Tuyên Minh Châu thoáng tối lại, nhìn tấm biển lâu ngày không gặp.
Hai chữ “Nghênh Xuân” vẫn là nàng đích thân đề tự.
Hôm đó, sau khi giúp Dương Kha Chi rửa oan, nàng đã nói hào hứng: “Tỷ muốn mở phường nhạc thì cứ mở, ai dám bàn tán, ta sẽ cắt lưỡi chúng rồi gửi cho tỷ làm quà chúc mừng!”
Nhiều năm sau, Tuyên Minh Châu lại đứng dưới tấm biển này.
Một thiếu nữ trẻ từ bên trong phường nhạc bước ra, nhìn thấy trưởng công chúa, nàng vội che giấu nét buồn trên mặt. Thiếu nữ mặc áo dài thắt eo bằng lụa xanh lá, buộc gọn bằng một chiếc đai quanh eo, phía dưới là quần thêu màu xanh đen, chân mang giày da nai nhỏ. Nàng đi đến dưới tấm biển, chắp tay cúi chào.
Thiếu nữ này ăn mặc gọn gàng, nói năng cũng dứt khoát: “Thưa công chúa, được biết ngài đến, chủ nhân chúng tôi rất lấy làm vinh dự. Lẽ ra phải tự mình đón tiếp ngài, nhưng gần đây chủ nhân không khỏe, không tiện gặp khách.”
Tuyên Minh Châu đã thoáng thấy gấu váy xanh ngọc sau cánh cửa.
Đôi mắt nàng vụt qua chút buồn bã, nàng xoay xoay chiếc nhẫn ngọc trên ngón út, cố ý cười nói: “Đón tiếp gì mà như thế, chắc là muốn cầm chổi đuổi ta chứ gì? Nếu tỷ ấy không ra gặp ta, thì ta cứ đứng đây không đi. Ngươi cứ vào hỏi thử xem, từ nhỏ đến lớn, tỷ ấy đã thắng ta lần nào chưa?”
Lời vừa dứt, một bóng người từ trong lầu phóng ra như gió.
Đến trước mặt Tuyên Minh Châu, người ấy liền buông lời: “Công chúa thật đúng là mặt dày mấy thước? Những lời này cũng dám nói ra à!”
“ Kha Chi.”
Tuyên Minh Châu khẽ gọi, đôi mắt đỏ hoe, cất tiếng gọi theo cách nàng đã gọi người tỷ thuở ấu thơ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
🎉 BẢNG VÀNG TRUYỆN HOT TUẦN NÀY 🎉
Tranh thủ cày thêm mấy bộ siêu hot này nhé các mọt:
🔍 Top Vote: Thấy Trước Hiện Trường Án Mạng, Tôi Trở Thành Cục Cưng Của Cục Cảnh Sát
👑 Top Chưa Hoàn: Tiểu Thư Đài Các Gả Nhầm Cho Đại Tá
💥 Top Đã Hoàn: Thập Niên 60: Trọng Sinh Mang Thai Đến Quân Khu, Cùng Chồng Sĩ Quan Ngày Ngày Phát Đường
💕 Top Xem Nhiều: Tân Hôn Rực Cháy
🔥 Bấm thẳng vào tên truyện bạn muốn đọc ở trên để nhảy hố ngay! 🔥
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)