Một là có thể nhận được tiền hoa hồng của bệnh viện, hai là bán những loại thuốc này đi còn có thể kiếm thêm một khoản, trước đây ông ta cũng thường làm như vậy nhưng không ngờ hôm nay lại bị Diệp Bất Phàm vạch trần.
Đang lúc ông ta không biết phải làm sao thì đột nhiên cửa phòng cấp cứu mở ra, một người đàn ông trung niên cõng một cậu bé khoảng mười tuổi chạy vào.
Người đàn ông trung niên kêu lên: “Bác sĩ, mau xem con trai tôi bị làm sao vậy?”
Y tá đi theo bên cạnh tiến lên nói với Tạ Hải Đào: “Trưởng khoa Tạ, đây là bệnh nhân do cục trưởng Chu của Sở Y tế sắp xếp đến, dặn chúng ta phải dốc toàn lực cứu chữa.”
“Mau đưa đứa trẻ lên giường bệnh, tiến hành cấp cứu ngay.”
Nghe nói là việc do cục trưởng Sở Y tế thành phố giao phó, Tạ Hải Đào không dám chậm trễ, bảo người đàn ông trung niên đặt cậu bé lên giường bệnh ở phòng cấp cứu.
Thấy sắc mặt cậu bé tái xanh, thở gấp, đã hôn mê bất tỉnh, tình hình rất không ổn, Diệp Bất Phàm cũng không nói thêm gì nữa.
Việc tiền viện phí sớm muộn gì cũng giải quyết được, không cần phải vội vàng lúc này.
Tạ Hải Đào vừa kiểm tra cho cậu bé vừa hỏi: “Đứa trẻ phát bệnh thế nào?”
Người đàn ông trung niên nói: “Lúc tan học con trai tôi vẫn còn khỏe nhưng một lát sau thì nói khó chịu, rất nhanh sau đó thì lên cơn sốt, sốt rất cao, rồi hôn mê bất tỉnh.”
Tạ Hải Đào kiểm tra xong thì nói:
“Không sao đâu, chỉ là cảm lạnh thông thường thôi, nhưng sốt hơi cao, tôi sẽ tiêm cho cháu một mũi hạ sốt, rất nhanh sẽ khỏi thôi.”
Vì không biết người đàn ông này có quan hệ gì với cục trưởng Chu nên ông ta nói chuyện rất khách sáo.
Người đàn ông trung niên thở phào nhẹ nhõm: “Vậy thì tốt quá, làm phiền bác sĩ rồi.”
Tạ Hải Đào nhận lấy thuốc hạ sốt mà Trương Tiểu Mạn pha, định tiêm cho cậu bé.
Diệp Bất Phàm lắc đầu nói: “Cậu bé không phải cảm lạnh, ông tiêm thuốc hạ sốt sẽ làm bệnh nặng thêm.”
“Cậu biết cái gì? Cậu chữa bệnh hay tôi chữa bệnh? Không biết thì đừng nói bừa.”
Vừa bị vạch trần hành vi bẩn thỉu, Tạ Hải Đào vốn đã tức tối trong lòng, lúc này lập tức trút giận ra.
Nói xong, ông ta cầm lấy ống tiêm, đích thân tiêm cho cậu bé một mũi hạ sốt.
Theo thời gian trôi qua, sắc mặt cậu bé dần dần hồng hào trở lại, dường như cơn đau cũng giảm đi không ít.
Huyết áp hạ xuống, nhịp tim giảm nhanh, trông có vẻ như có thể mất mạng bất cứ lúc nào.
Người đàn ông trung niên lập tức lo lắng kêu lên: “Bác sĩ, chuyện gì xảy ra vậy? Con trai tôi làm sao vậy?”
Tạ Hải Đào cũng giật mình, theo kết quả chẩn đoán của ông ta, cậu bé chỉ bị cảm lạnh thông thường, sao lại đột nhiên xuất hiện tình trạng này?
Người đàn ông trung niên lo lắng kêu lên: “Bác sĩ, ông mau nghĩ cách đi, tôi chỉ có một đứa con trai này thôi!”
“Tôi…”
Tạ Hải Đào nhất thời luống cuống tay chân, ông ta hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nghĩ cách thế nào đây?
Thấy tình hình của cậu bé ngày càng nguy cấp, người đàn ông trung niên tức giận gào lên: “Ông là đồ lang băm, nếu con trai tôi có mệnh hệ gì, tôi sẽ bắt ông đền mạng!”
“Để tôi làm.”
Diệp Bất Phàm được truyền thừa y thuật của Cổ Y Môn, không thể trơ mắt nhìn người ta chết được.
Anh ta đi đến bên giường bệnh và nói: "Tôi đã nói với ông là ông đã chẩn đoán sai rồi, đây không phải là cảm lạnh mà là ngộ độc.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
🎉 BẢNG VÀNG TRUYỆN HOT TUẦN NÀY 🎉
Tranh thủ cày thêm mấy bộ siêu hot này nhé các mọt:
🔍 Top Vote: Thấy Trước Hiện Trường Án Mạng, Tôi Trở Thành Cục Cưng Của Cục Cảnh Sát
👑 Top Chưa Hoàn: Tiểu Thư Đài Các Gả Nhầm Cho Đại Tá
💥 Top Đã Hoàn: Thập Niên 60: Trọng Sinh Mang Thai Đến Quân Khu, Cùng Chồng Sĩ Quan Ngày Ngày Phát Đường
💕 Top Xem Nhiều: Tân Hôn Rực Cháy
🔥 Bấm thẳng vào tên truyện bạn muốn đọc ở trên để nhảy hố ngay! 🔥
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
