Đúng lúc này, cửa máy xúc mở ra, người lái máy xúc lăn từ trên xe xuống, một đầu tóc vàng ban đầu bị đánh thành đầu mì tôm, mặt còn đen hơn so với mấy người anh em châu Phi, vừa xuống xe xong liền lăn ra ngất xỉu trên đất.
Linh Bảo hơi ảo não, cô không biết trong chiếc máy xúc kia còn có người, đây... chỉ là vô tình khiến người ta bị thương mà thôi. Nhưng nhìn hơi thở của người nọ, có vẻ không nguy hiểm đến tính mạng, cô liền điều khiển một tia linh khí vào cơ thể người nọ, giúp hắn nhanh chóng khỏe lại, sau đó cô cao giọng nói với những người khác:
“Đây là sự trừng phạt của thần linh vì tội bất kính, còn có ai muốn phá miếu thờ sơn thần không?”
Một tia sét đột nhiên giáng xuống từ trời cao vời vợi, hơn nữa đánh chỗ nào không đánh, lại cố tình đánh xuống máy xúc đang định phá hủy miếu thờ sơn thần, nhìn thế nào cũng thấy vô cùng kì lạ. Nhìn đến kết cục thê thảm của chiếc máy xúc, mấy công nhân xây dựng đều dựng tóc gáy, lấy cớ đưa tài xế máy xúc đi bệnh viện, co giò bỏ chạy.
Mà chủ thầu trong nhóm công nhân xây dựng nhìn thấy cảnh này liền đi lên nói với Vương Đống:
“Trưởng thôn Vương, anh xem này... nhóm công nhân buông xuôi rồi, tôi cũng không có cách nào khác!”
Trước kia hắn từng đi đường vào buổi tối rồi gặp phải quỷ nên càng mê tín hơn so với nhóm công nhân kia, tiếng sấm này đánh xuống thật đúng lúc, nếu thực sự có quỷ thần gì đó, bọn họ động tay phá miếu chẳng phải là đang tự tạo nghiệp sao. Nếu xảy ra chuyện gì, chỉ sợ chút tiền cỏn con kiếm được từ chuyện này còn chẳng đủ bồi thường.
“Ông Chu, ông có ý gì, đã lấy tiền đặt cọc rồi, lúc trước chúng ta đã bàn với nhau xong rồi, trước ngày mùng một tháng tám phải xây xong nhà!”
Vì có thân thích làm việc ở cục quy hoạch thị trấn, gã nắm được thông tin sớm hơn bất cứ ai, trước khi văn bản kia được ban hành, gã đã nhanh chóng giở trò với khu đất này, biến thành đất nhà mình.
Như vậy, chỉ cần xây một ngôi nhà hơn hai trăm mét vuông ở nơi giải phóng mặt bằng trước khi nhân viên đo lường đến, dựa vào số nhân khẩu của nhà gã, khoản tiền bồi thường hàng trăm vạn lập tức đến tay gã.
Bởi vậy, gã nhất định không cho phép giữa đường xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.
“Tiền đặt cọc? Trưởng thôn Vương, máy xúc của chúng tôi bị phá hỏng rồi, chúng tôi có đòi anh phí bồi thường đâu! Cùng lắm thì chúng tôi trả lại gấp đôi cho anh.” Chủ thầu giải thích xong liền bỏ chạy nhanh như chớp, sợ chỉ ở lại thêm một giây, tia sét tiếp theo sẽ đánh xuống đầu mình, ngay cả máy xúc bị phá hủy cũng tạm không để ý đến.
Đương nhiên, cả một khối máy móc lớn như vậy, cũng không ai có thể trộm mất được.
Đảo mắt một cái, bóng dáng một công nhân xây dựng cũng không thấy. Vương Đống giận đến mức dậm chân, Vương Vĩ liền bước đến vỗ vai gã:
“Cha, sốt ruột làm gì, bây giờ xã hội như vậy, có tiền chẳng lẽ lại không mời được người khác?”
Ngô Xảo Trân nghe vậy liền tức giận chỉ vào hắn:
“Sơn thần đã nổi cơn thịnh nộ rồi, cậu còn không dừng lại, cẩn thận gặp họa lớn!”
“Gặp họa lớn?” Vương Vĩ quay đầu, nhìn thấy hai bà cháu, ánh mắt trở nên nham hiểm: “Hay cho cái miệng thối của bà! Bây giờ còn dám rủa tôi, hôm nay bà đến đây phá hỏng việc của chúng tôi, tôi còn chưa tính sổ với bà đâu!”
Nói xong, hắn liền giơ tay lên định đánh Ngô Xảo Trân. Hắn cũng chẳng ngại đánh người lớn tuổi, hiện tại không có người khác ở đây, hắn hoàn toàn không kiêng dè, định dạy dỗ hai bà cháu này một trận, để hai người nhớ lâu một chút.
Không ngờ bàn tay chậm chạp không thể hạ tiếp xuống, chỉ vài giây sau bàn tay của hắn đã bị giữ chặt, hắn quay đầu lại, đương nhiên là Lục Linh Bảo đang dùng ánh mắt lạnh như băng nhìn hắn.
Từ bao giờ con bé chết tiệt mỏng như tờ giấy kia lại khỏe đến vậy!
Hắn âm thầm giật mình, không hiểu sao lại vô thức cảm thấy sợ cô gái thoạt nhìn vô cùng yếu đuối này.
Hai người giằng co một hồi, Vương Vĩ dùng sức giằng ra, Lục Linh Bảo cũng buông tay hắn ra. Nhưng cô lại thủ thế, tỏ ý phòng bị với hắn.
Một đợt gió lạnh thổi đến, cả người bị cái lạnh thấu xương bao trùm, đang là giữa hè nhưng Vương Vĩ lại rùng mình một cái, nhưng nháy mắt tiếp theo, hắn lại cảm thấy bình thường, dường như vừa rồi chỉ là ảo giác.
Trưởng thôn Vương Đống không động tay, chỉ nói lí, lời lẽ mang ý cảnh cáo rõ ràng:
“Hai bà cháu nên biết điều một chút! Nếu lần sau lại đến gây rối, không chừng ai đó sẽ gặp xui xẻo... Thím Ngô, nếu cô cháu ngoại này của thím thiếu tay thiếu chân thì sao tiếp tục làm sinh viên được!” Trong ánh mắt gã tràn ngập ác ý.
“Cậu!” Ngô Xảo Trân tức giận chỉ tay vào gã, tức đến mức nói không nên lời.
Khi Vương Đống cùng con trai của gã quay trở về ngôi nhà hai tầng được xây dựng theo kiến trúc phương Tây của mình, Vương Vĩ càng nghĩ càng thấy có điều gì đó sai sai. Tại sao lúc nãy hắn lại từ bỏ việc dạy dỗ bà già kia cơ chứ?
“Cha, con nghĩ chuyện này không thể cứ thế mà cho qua được. Bà Ngô đó đúng là một kẻ bướng bỉnh. Nếu như hôm nay chúng ta không dạy cho bà ta một bài học thích đáng, con sợ về lâu về dài chắc chắn bà ta sẽ gây họa cho chúng ta!”
“Thế con định giải quyết thế nào?”
Hắn đi đi lại lại, sau đó nêu lên đề xuất của mình: “Con định sẽ đốt trụi ngôi nhà của bà ta. Con không tin một bà già mất nhà cửa còn có tâm tư để quản chuyện ngôi đền thờ sơn thần kia nữa.”
“Chú của con trong quận cục nói người ở đó đã để mắt đến nơi này của chúng ta rồi, con còn không biết đường yên phận!” Vương Đống không đồng tình.
Vương Vĩ cười cười: “Cha, không phải là người nghĩ con sẽ tự mình chui đầu vào chỗ chết đấy chứ. Con vớ đại mấy đứa nhóc mười hai tuổi trong hội rồi sai bảo nó đốt nhà thay con, có gì đâu mà lo!”
Tuy bản thân là một tên lưu manh, nhưng hắn hiểu rất rõ mấy đứa nhóc vị thành niên kia vẫn là đối tượng được pháp luật bảo hộ. Lúc trước hắn cầm đầu một đám du côn thay nhau cưỡng hiếp ả thôn nữ kia tới chết nhưng sau cùng chẳng phải gã cũng chỉ cần ở trong trại giam hai năm đó thôi.
Mấy đứa nhỏ kia dễ dàng sai khiến, việc lỡ dở có bị bắt đi chăng nữa thì cũng không bị kết án. Vương Đống vừa nghe xong, lại thấy biện pháp của con trai vô cùng thỏa đáng, gã vỗ vai hắn, tỏ ý khen ngợi: “Cũng chỉ có con là suy nghĩ chu toàn!”
Chuyện đã quyết, Vương Vĩ lập tức đi gọi điện sắp xếp sự tình.
Vương Đống cũng liên lạc với những chủ thầu khác.
Gã nghĩ một hồi, lại lo việc mình làm nhỡ có sơ hở gì, bản thân cần có một người không sợ rắc rối chống lưng, liền liên hệ với Lưu Quốc Lương, một chủ thầu có tiếng trong huyện, rồi ra giá cao gấp 3 lần giá thị trường, Lưu Quốc Lương nghe xong đồng ý tức khắc, nói rằng ngày kia sẽ dẫn người đến khởi công.
≧◔◡◔≦
------------------------------
🎉 BẢNG VÀNG TRUYỆN HOT TUẦN NÀY 🎉
Tranh thủ cày thêm mấy bộ siêu hot này nhé các mọt:
🔍 Top Vote: Thấy Trước Hiện Trường Án Mạng, Tôi Trở Thành Cục Cưng Của Cục Cảnh Sát
👑 Top Chưa Hoàn: Tiểu Thư Đài Các Gả Nhầm Cho Đại Tá
💥 Top Đã Hoàn: Thập Niên 60: Trọng Sinh Mang Thai Đến Quân Khu, Cùng Chồng Sĩ Quan Ngày Ngày Phát Đường
💕 Top Xem Nhiều: Tân Hôn Rực Cháy
🔥 Bấm thẳng vào tên truyện bạn muốn đọc ở trên để nhảy hố ngay! 🔥
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


