Ta không nói nên lời khi nhìn các tỷ muội ở Túy Hồng Lâu đang cùng nhau khóc sướt mướt, được đấy, kể chuyện xưa mà ai cũng diễn xuất như thật, từng người đều thi nhau thể hiện cảm xúc trên mặt.
Rõ ràng không thấy tận mắt, vậy mà các nàng lại mô tả tâm trạng của Tô Hồng Hạnh lúc ấy thật sống động.
Ta tấm tắc lấy làm kỳ lạ, muốn nói kỳ nữ trên thế gian này không phải chỉ có một vị trong Hoàng Thành sao? Chẳng lẽ dân gian cũng có?
Lập tức, ta nhận được một loạt ánh nhìn khinh thường. Dù Túy Hồng Lâu đã đóng cửa ba năm trước nhưng không ngăn cản được các tỷ muội vẫn là những người ủng hộ trung thành của Tô Hồng Hạnh.
Các nàng mồm năm miệng mười nói cho ta biết, Tô Hồng Hạnh đã tiêu hết tài sản để tổ chức một lễ tang lớn cho Kiều Mộc Đình.
Phải nói rằng phu thê như chim liền cành, hoạn nạn đến thì mỗi người bay một ngả.
Kiều Mộc Đình chết rồi, Tô Hồng Hạnh hoàn toàn có thể cầm tài sản của chàng mà chạy đến chân trời góc biển, nhưng nàng không làm vậy mà còn thủ tiết cho phu quân, đây là nữ nhân vĩ đại cỡ nào!
Ta duy trì nụ cười lễ phép mà không kém phần ngượng ngùng một hồi lâu, không thể nói với các nàng biết thực ra mấy ngày trước, Tô Hồng Hạnh đã đến Băng Nhân Thự, nàng muốn tìm cho mình mối hôn sự mới.
Tóc nàng hơi rối, gò má ửng hồng, hẳn là nàng đã uống rượu, lời nói mang vẻ lười biếng mà phong lưu.
Thấy ta gật đầu, nàng mới cười rồi nói với ta tựa như đang vỗ về một chú mèo con hay chó con: “Chuyện này xong xuôi, ta tự khắc đưa tiền thưởng cho ngươi.”
Ta lập tức cúi đầu khom lưng cười nịnh, quả nhiên khiến Tô Hồng Hạnh vui vẻ.
Nàng mang theo hơi men, cười hỏi ta: “Ngươi có thấy kỳ lạ không, phu quân ta vừa chết, sao ta lại nghĩ đến chuyện tái giá?”
Ta thành thật mà gật đầu.
Tô Hồng Hạnh nói, người đời không hiểu rõ nên cứ nghĩ nữ tử thanh lâu tặng vàng bạc cho thư sinh lên kinh dự thi là một lòng si tình kiên định.
Nhưng thực ra trong lòng mọi người đều rõ ràng, chẳng qua các nàng chọn lang quân để đánh cược, nếu thật sự có thể đổi vài lạng bạc lấy Trạng Nguyên lang, đổi cho mình một thân phận tự do, thì đó là vụ mua bán quá có lời.
Tô Hồng Hạnh cười nói: “Bọn hắn lấy tiền lộ phí từ bọn ta, bọn ta mua hy vọng từ bọn hắn, đây là việc ngươi tình ta nguyện, nào có nhiều thứ gọi là tình sâu như biển.”
Tô Hồng Hạnh vốn cũng nghĩ rằng nàng đã cược đúng.
Nhưng ai ngờ rằng, khả năng chịu đựng của Kiều Mộc Đình lại kém như vậy, đến mức nghĩ thông không mà nhảy lầu.
Tô Hồng Hạnh “ai” một tiếng, thở một hơi thật dài, lập tức thay bằng vẻ mặt đen đủi tuyệt tình.
Nàng nói: “Xúi quẩy.”
Nhìn xem, đây mới thật sự là dáng vẻ sống động của một con người.
Tô Hồng Hạnh lại cười hỏi: “Đỗ nương tử, ta biết xuất thân của ta không tốt, nhưng mà ta đã giành được thanh danh tốt cho mình, chắc là ta còn có thể tái hôn được chứ?”
Ta vội nói: “Danh tiếng của Tô nương tử vang khắp Tô Châu, người cầu thú nương tử đương nhiên rất nhiều. Chỉ có điều, phu quân của ngài…”
Tô Hồng Hạnh điềm nhiên chỉnh lại: “Tiền phu.”
“Đúng vậy, tiền phu.” Ta cười gượng hai tiếng, hạ giọng nói: “Lời tiền phu của ngài nói trước khi chết, chính là tội lớn tru di cửu tộc đó.”
Tô Hồng Hạnh nghe xong mặt cứng đờ, ngay cả tư thế ngồi cũng chỉnh đốn lại, vẻ mặt không chỉ đen đủi, có thể nói là sầu muộn.
Nàng hiển nhiên còn muốn duy trì hình tượng, nghiến răng nói một cách kìm nén:
“Miệng mọc trên người hắn, lời hắn nói có liên quan gì đến ta? Ta thấy hôm đó hắn bị quỷ nhập! Bình thường hắn chỉ biết đọc sách thánh hiền, hôm đó lại lén lấy tiền trong nhà đi uống rượu. Hừ, có khi bị oan hồn từ đâu tới ám trở thành kẻ chết thay!”
Ta nói: “Nhưng ta nghe nói hôm đó là ban ngày ban mặt, có con quỷ nào dám ra ngoài vào giờ ngọ?”
Tô Hồng Hạnh thản nhiên nói: “Vậy thì chắc là hắn uống nhiều nên hành động thất thường thôi.”
Nàng ngừng lại một chút, lại nói giọng ấm áp: “Bảy bảy bốn chín ngày đã qua rồi, ta thấy quan phủ cũng không đến, chắc là bình an không có việc gì.”
Ta tò mò hỏi: “Tô nương tử, ngài thật sự không có chút tình ý nào với Kiều Mộc Đình sao?”
Tô Hồng Hạnh vội nói: “Lòng người đều là thịt, sao mà không có tình ý được chứ?”
Ta ngắm nghía biểu cảm của nàng, nói lời này mà mặt Tô Hồng Hạnh không có chút cảm xúc nào, thật khó mà tin được.
Chắc là thấy ta không tin, Tô Hồng Hạnh lại bắt đầu chữa cháy, vẻ mặt đầy ai oán nói:
“Đỗ nương tử, ngài cũng là nữ tử ắt hẳn hiểu điều này, nữ nhân cần sự dịu dàng săn sóc, phu quân ta đọc sách rất giỏi, nhưng lại không hiểu tình ái triền miên…”
Cho tới bây giờ, Tô Hồng Hạnh không quên được dáng vẻ của Kiều Mộc Đình khi lần đầu tiên đến Túy Hồng Lâu.
Chàng ngồi giữa một đám oanh oanh yến yến, cứng đờ đến mức ngay cả cổ cũng không dám quay, thở cũng không dám thở.
Chàng là khách quý mà Tô Hồng Hạnh đích thân tiếp đãi, thấy chàng căng thẳng, nàng bèn nghĩ cách trêu chọc để điều tiết không khí.
Các tỷ muội dâng lên chùm nho ngọt, nàng cố ý hái một quả đưa đến miệng chàng, Kiều Mộc Đình không dám nhìn thẳng vào nàng, cứ vậy mà nuốt chửng thành ra bị nghẹn.
May là bằng hữu của chàng từ phía sau ôm lấy bụng, vừa đấm vừa ép, Kiều Mộc Đình mới phun ra quả nho, giữ được một mạng.
Tô Hồng Hạnh tự biết mình gây họa, nàng sợ bị quở trách nên đứng một bên không dám nói lời nào.
Kiều Mộc Đình vội xua tay giải vây cho nàng, chàng nói không phải lỗi của cô nương, do ta không cẩn thận, tội lỗi tội lỗi.
Kiều Mộc Đình năm này qua năm khác lên kinh ứng thí, Tô Hồng Hạnh cũng năm này qua năm khác tiễn chàng.
Chàng không như các thư sinh khác miệng đầy lời âu yếm, thề non hẹn biển hay là làm thơ ngay tại chỗ, mỗi lần chàng đều đỏ mặt nghẹn nói hai chữ: “Đợi ta.”
Nhưng mỗi lần đều vô vọng mà về.
Cuối cùng đến năm Phượng Hoàng thứ nhất, Kiều Mộc Đình nản lòng thoái chí, quyết định không thi nữa.
Cũng chính vào năm đó, Túy Hồng Lâu tuyên bố đóng cửa, Tô Hồng Hạnh quyết định gả cho chàng.
Tô Hồng Hạnh mỉm cười: “Lúc đó ta nghĩ, chưa đỗ Trạng Nguyên thì chưa đỗ, ngàn vàng khó mua lang hồi đầu*, tạm bợ một chút còn hơn bán nụ cười.”
* Lang hồi đầu : Cụm từ này thường dùng để chỉ việc người đàn ông thay đổi ý định hoặc quyết định quay trở lại với người phụ nữ mình từng yêu, việc này là một niềm an ủi lớn lao, phản ánh sự trân trọng và giá trị tình cảm
Ta nhìn Tô Hồng Hạnh trước mặt, không rõ tại sao nhưng ta luôn cảm thấy sau lưng nàng còn giấu nhiều thứ chưa thể nhìn ra.
Tô Hồng Hạnh uống một ngụm trà, tự ý đổi chủ đề: “Đỗ nương tử, ta nghe nói nếu cố chủ có đối tượng ưng ý, Băng Nhân Thự của các người cũng có thể giật dây bắc cầu.”
Ta cười nói: “Đương nhiên rồi, cô nương có ai trong lòng không? Là ai vậy?”
Ánh mắt của Tô Hồng Hạnh khẽ dao động, thực sự là quyến rũ mê hoặc.
Nàng thấp giọng nói: “Thật không dám giấu giếm, ta thực sự có một người khách cũ nhưng gia môn nhà hắn không phải dễ vào. Nếu ngươi có thể giúp ta hoàn thành việc này, sau này ngươi ở Tô Châu muốn gió có gió, muốn mưa có mưa.”
Tô Hồng Hạnh nhìn trái phải quanh một lượt, xác nhận không ai nghe thấy, mới ghé sát tai ta rồi nói: “Người đó chính là Tri phủ Tô Châu, Trương Hữu Thần.”
Ta bày ra vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ, Trương Hữu Thần này ta từng gặp.
Hắn là Trạng Nguyên lang năm Phượng Hoàng thứ nhất, dung mạo đoan chính, đúng lúc đang độ tuổi ba mươi đầy phong độ khí khái.
Chỉ tiếc rằng phụ mẫu của Trương Hữu Thần lại gả cho hắn một nương tử nuôi từ bé, lớn hơn hắn mười lăm tuổi, diện mạo kém sắc, cử chỉ thô lỗ, thân hình mập mạp.
Năm đó, Trương Hữu Thần vì người thê tử này mà không ít lần bị đồng liêu cười nhạo.
Ta vội vàng đáp ứng, nói chuyện cùng Tô Hồng Hạnh một lúc rồi mới đứng dậy cáo từ.
Không ngờ bất cẩn làm đổ trà lên người, Tô Hồng Hạnh nói muốn lấy cho ta một kiện y phục, ta lục lọi quanh nhà nhân lúc nàng đi, quả nhiên tìm thấy Mê La Hương trong một chiếc hộp nhỏ trên trang đài*.
* Trang đài : bàn trang điểm của phụ nữ thời xưa.
Trước khi đến Tô Châu, ta đã kiểm tra thi thể của Kiều Mộc Đình tại phần mộ, ta phát hiện tàn tích của Mê La Hương trong mũi hắn.
Mê La Hương vốn là thảo dược được đại phu dùng để giảm đau cho người bệnh, chỉ cần tán thành bột làm hương xông, khi ngửi vào sẽ sinh ra cảm giác ảo mộng khoái cảm, đây là loại hương thường dùng ở kỹ viện để trợ hứng.
Ta thay y phục Tô Hồng Hạnh đưa, trước khi đi còn quay lại hỏi: “Tô nương tử, ta nghe nói Túy Hồng Lâu từng là thanh lâu thịnh vượng nổi tiếng nhất Tô Châu, sao ba năm trước lại đột ngột đóng cửa?”
Tô Hồng Hạnh sửng sốt, ra vẻ ai oán thở dài: “Không biết lão bản chạy đi đâu chơi đùa rồi, bọn ta mất đi người tâm phúc đành phải đóng cửa thôi.”
Ta gật đầu, sự im lặng ngắn ngủi của ta đã thu hút sự chú ý của Tô Hồng Hạnh.
Nàng cười dịu dàng nhưng ánh mắt không rời: “Đỗ nương tử không phải là người của Băng Nhân Thự sao, sao lại tò mò về những chuyện này?”
Ta cười cười, không thể nói với nàng rằng ta không phải là Đỗ nương tử thật.
≧◔◡◔≦
------------------------------
🎉 BẢNG VÀNG TRUYỆN HOT TUẦN NÀY 🎉
Tranh thủ cày thêm mấy bộ siêu hot này nhé các mọt:
🔍 Top Vote: Thấy Trước Hiện Trường Án Mạng, Tôi Trở Thành Cục Cưng Của Cục Cảnh Sát
👑 Top Chưa Hoàn: Tiểu Thư Đài Các Gả Nhầm Cho Đại Tá
💥 Top Đã Hoàn: Thập Niên 60: Trọng Sinh Mang Thai Đến Quân Khu, Cùng Chồng Sĩ Quan Ngày Ngày Phát Đường
💕 Top Xem Nhiều: Tân Hôn Rực Cháy
🔥 Bấm thẳng vào tên truyện bạn muốn đọc ở trên để nhảy hố ngay! 🔥
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
