——Giới thiệu
Thành Tô Châu có một cựu hoa khôi được người người tán dương, Tô Hồng Hạnh.
Tuy nàng từng lạc bước chốn hồng trần nhưng lại coi tiền bạc như cặn bã, trọng tình trọng nghĩa.
Không ít người muốn chuộc thân cho nàng nhưng nàng lại chọn người nghèo khó hai bàn tay trắng là Kiều Mộc Đình.
Dù hiện tại Kiều Mộc Đình đã chết, nàng chấp nhận tiêu hết gia tài mà tổ chức một tang lễ lớn cho chàng.
Tuy nhiên, không một ai biết, người trọng tình trọng nghĩa này đã đến tìm ta ở Băng Nhân Thự* vài ngày trước——
Băng Nhân Thự: Trong văn hóa truyền thống Trung Quốc, “冰人” (băng nhân) là cách nói khác của “媒人” (môi nhân), tức là người mai mối. Nàng muốn tìm kiếm hôn phối một lần nữa.
——Mở đầu
Mùa thu năm Phượng Hoàng thứ ba.
Buổi trưa ở thành Tô Châu là lúc náo nhiệt nhất, trên phố kẻ bán người mua, người qua kẻ lại.
Có mộy tòa tháp cao đứng sừng sững bên bờ Lâm Giang, lan can chạm trổ ngọc, vừa yên tĩnh vừa tao nhã lại có phần mới mẻ, chính là tửu lâu cao nhất thành Tô Châu: Thanh Vân Lâu.
Vì cái tên mang ý nghĩa tốt lành này, không ít sĩ tử trước khi lên kinh ứng thí đều đến đây dạo một vòng, mong lấy điềm may.
Lâu dần, có một truyền thuyết xuất hiện. Tương truyền chỉ cần uống một chén Trạng Nguyên tửu tại nhã gian trên tầng cao nhất, người đó sẽ thăng quan tiến chức, một bước lên mây.
Hôm nay, trước cửa Thanh Vân Lâu càng thêm huyên náo ồn ào——
“Mau đi xem, mau đi xem! Lại có người nhảy lầu rồi!
Trên ban công nhã gian của Thanh Vân Lâu, một chàng thư sinh nho nhã, dung mạo tuấn tú đang đứng tại đó.
Tay chàng cầm một vò rượu, nửa thân người lơ lửng bên ngoài, chao đảo như muốn rơi.
Dưới lầu có không ít người đứng xem náo nhiệt, có người còn đang cắn hạt dưa, mọi người đều thấy việc này không lạ cho lắm.
Dù sao mỗi năm đều có không ít sĩ tử thi rớt, càng nhiều hơn nữa là những kẻ thi rớt đòi tìm chết tìm sống, luôn than thở tài hoa không gặp thời, số mệnh bất công.
Nhưng thật sự dám nhảy từ trên lầu xuống thì không có một ai.
Thông thường, phần lớn người đứng lên đó than khóc chỉ để nổi mặt, hiệu quả như mong muốn là được rồi, đâu có ai thật sự muốn đùa giỡn tính mạng của mình.
Người xem náo nhiệt đã quen với những màn khoe danh lợi này rồi, lời nói mỉa mai lại càng nhiều hơn.
Mọi người thi nhau cười nói, mặt mày hí hửng hô: “Nhảy đi! Sao không nhảy nữa! Làm dứt khoát cái nào!”
Chưởng quỹ giậm chân: “Nếu xảy ra chuyện chết người, ta còn làm ăn gì nữa!”
Có người xen vào: “Chưởng quỹ, ngài nhìn hắn kìa, chỗ nào giống muốn tự sát…”
Thư sinh buông tay, vò rượu rơi xuống vỡ tan tành bên chân người nói chuyện, mùi rượu bốc lên khắp nơi, người xui xẻo suýt bị vỡ đầu thì tức giận chửi rủa.
Thư sinh cười lớn, tiếng cười khàn khàn phát ra từ sâu trong cổ họng khiến chàng trông dữ tợn như ác quỷ đến từ địa ngục.
Đột nhiên, thư sinh lớn giọng mắng: “Vi Chiêu Y, ngươi là yêu nữ mưu triều soán vị, hại nước hại dân, giết cha thí con! Ngươi hại trung lương, dùng người không đúng, dung túng nam sủng, ngươi không biết xấu hổ!”
Lần này không ai dám cười, Vi Chiêu Y chính là Nữ Hoàng đương triều đó! Giữa ban ngày ban mặt chửi ngài ấy, đúng là không muốn sống nữa rồi.
Chưởng quỹ mặt mày xanh mét chỉ vào thư sinh điên: “Còn đứng đó làm gì, phá cửa, kéo hắn ra đây, bịt miệng lại cho ta! Đánh chết luôn cũng được!”
Bọn tiểu nhị lấy dụng cụ, tất tả chạy lại. Chẳng bao lâu sau đã nghe trên lầu vang lên tiếng đập cửa ầm ầm.
“Rầm” một tiếng, cửa gỗ đổ ầm. Bọn tiểu nhị xông ra ban công vây quanh thư sinh.
Thư sinh không biết rút từ đâu ra một thanh trường kiếm, xoay kiếm một vòng, ép bọn tiểu nhị không dám tiến lên.
Gió nhẹ thổi qua, thổi tung mái tóc rối bù trước mặt thư sinh, lúc này mới có người để ý, trên gương mặt cương nghị nhưng non nớt của chàng có hai dòng nước mắt, cùng với nỗi tuyệt vọng không thể nói thành lời.
Lưỡi kiếm sắc lạnh chạm cổ, kề sát làn da mỏng manh, đó là quyết định không thể quay đầu.
Thư sinh hét lên vang dội: “Vi Chiêu Y, ta nguyền rủa ngươi!”
Chàng khẽ lướt tay phải, lưỡi kiếm để lại một vết thương không thể cứu vãn trên cổ.
Trong khoảnh khắc, máu tươi như mưa tuôn xối xả rơi trên mặt đất mênh mông.
Chàng lao mình nhảy xuống, giữa tiếng la hét của mọi người, lao vào kết cục tan xương nát thịt đã định sẵn.
Có người nghe thấy lời cuối cùng của chàng, đầy ai oán và vô hạn tình cảm với một người khác.
Chàng nói: “Hồng Hạnh, xin lỗi, ta phụ nàng…”
Cơn mưa máu này, cuối cùng sẽ để lại dấu vết trên thế gian.
–
Khi nói tới Tô Hồng Hạnh, mỗi người trong thành Tô Châu đều muốn giơ ngón tay cái.
Tuy nàng từng lạc bước chốn hồng trần nhưng lại coi tiền bạc như cặn bã, trọng tình trọng nghĩa.
Năm xưa, khi nàng còn là hoa khôi ở Túy Hồng Lâu, người muốn được gần gũi với nàng hàng đêm đều có thể đạp vỡ bậc cửa của Túy Hồng Lâu.
Trong số đó có không ít người muốn chuộc thân cho nàng nhưng nàng lại chọn một người nghèo khó hai bàn tay trắng là Kiều Mộc Đình.
Có người cười nhạo nàng ngu ngốc, bọn hắn cho rằng đi theo một tên văn nhân nghèo kiết xác, ngày sau này không tránh khỏi việc chịu khổ.
Tô Hồng Hạnh lại không kiêu ngạo không siểm nịnh nói: “Ta chọn lang quân, trọng tình không trọng tiền.”
Lời này vừa ra, khắp mười dặm tám thôn ai nghe xong mà không khen Tô Hồng Hạnh biết nặng biết nhẹ lại có tầm nhìn.
Quả nhiên, không lâu sau có người đến nói với Tô Hồng Hạnh rằng Kiều Mộc Đình bây giờ tuy có vẻ lụn bại, nhưng từ nhỏ đã thông minh lanh lợi.
Sáu tuổi làm thơ, bảy tuổi viết văn, mười hai thi đỗ Đồng Sinh, mười lăm đỗ Tú Tài, mười tám trúng Giải Nguyên, một ngày nào đó nhất định sẽ đỗ Trạng Nguyên đưa Tô Hồng Hạnh lên làm Trạng Nguyên Phu Nhân
Tô Hồng Hạnh lại nói: “Có thể đạt được công danh đương nhiên là tốt, nhưng dù không có, ta cũng nguyện ý theo chàng suốt đời, sơn hào hải vị hay cải trắng củ cải, cũng chỉ là vật ngoài thân.”
Lời này vừa ra, Tô Hồng Hạnh lập tức đứng đầu bảng “Những nương tử mà ta muốn cưới nhất”.
Nhưng nếu ngươi hỏi Kiều Mộc Đình là người thế nào, chẳng phải chính là kẻ xui xẻo thi rớt nhiều lần, cuối cùng tự tử bằng cách nhảy lầu ở Thanh Vân Lâu hay sao.
Ngày ấy, khi Kiều Mộc Đình rơi xuống đã không còn hơi thở, đừng nói tới đỗ Trạng Nguyên, ngay cả một thi thể toàn vẹn cũng không có.
Có người nhận ra Kiều Mộc Đình nên báo cho Tô Hồng Hạnh đến thu dọn thi thể.
Nàng vội vã chạy tới, khi thấy tình trạng thê thảm của Kiều Mộc Đình, gương mặt khuynh quốc khuynh thành lập tức trở nên tái nhợt.
Nghĩ đến ngày hôm qua phu quân còn ân ái mặn nồng, như keo như sơn, hôm nay đã âm dương cách biệt, trong lòng Tô Hồng Hạnh chỉ cảm thấy như bị một cây búa tạ giáng vào, khiến cho tứ chi và ngực nàng đau âm ỉ.
Nàng lao đến bên người Kiều Mộc Đình, đôi tay run rẩy, nàng muốn chạm vào khuôn mặt của phu quân, gọi tên chàng một lần nữa.
“Kiều lang…… Kiều lang……”
Nàng một tiếng so một tiếng càng thêm thống khổ, một tiếng so một tiếng càng thảm thiết hơn, nhưng bất luận nàng gọi như thế nào, đều không thể gọi phu quân nàng trở về…
……
≧◔◡◔≦
------------------------------
🎉 BẢNG VÀNG TRUYỆN HOT TUẦN NÀY 🎉
Tranh thủ cày thêm mấy bộ siêu hot này nhé các mọt:
🔍 Top Vote: Thấy Trước Hiện Trường Án Mạng, Tôi Trở Thành Cục Cưng Của Cục Cảnh Sát
👑 Top Chưa Hoàn: Tiểu Thư Đài Các Gả Nhầm Cho Đại Tá
💥 Top Đã Hoàn: Thập Niên 60: Trọng Sinh Mang Thai Đến Quân Khu, Cùng Chồng Sĩ Quan Ngày Ngày Phát Đường
💕 Top Xem Nhiều: Tân Hôn Rực Cháy
🔥 Bấm thẳng vào tên truyện bạn muốn đọc ở trên để nhảy hố ngay! 🔥
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
