Tô Tuyết cắn môi hung hăng nhìn chằm chằm Hàn Kiều Kiều, vô cùng đau đớn.
"Hàn Kiều Kiều, tôi nhìn lầm cậu rồi ! Cậu cùng những thiên kim danh viện đó bề ngoài trong sáng bên trong hủ bại không giống nhau! Mệt tôi vẫn luôn xem cậu là bạn tốt!......Không, cậu so họ càng đáng sợ! Bởi vì cậu thấy chết mà không cứu! Giúp cho kẻ xấu làm ác!"
Nếu là trước đây Hàn Kiều Kiều, nghe lời nói này nhất định sẽ rất thống khổ đi, chẳng qua, hiện tại Hàn Kiều Kiều đã dự kiến Đuợc kết cục của cô ta, cho nên cũng không có cảm giác đặc biệt gì, cô lẳng lặng nhìn miệng Tô Tuyết lúc đóng lúc mở, tựa như đang nhìn một người chết.
Hàn Kiều Kiều thật sự quá bình tĩnh, bình tĩnh đến nỗi làm Tô Tuyết có chút sởn tóc gáy.
"Tô Tuyết." Hàn Kiều Kiều chờ cô ta nói xong, mới nhàn nhạt mở miệng, "Lần này tôi coi như hết thảy không có chuyện gì, nếu có lần sau, luật sư Hàn gia sẽ xuất hiện trên bàn Làm việc của ba cô."
Hàn Kiều Kiều nói xong , liền mở cửa xe ngồi vào trong.
Tô Tuyết bởi vì Hàn Kiều Kiều nói mà có chút ngây ra, lúc này cửa sổ xe hạ xuống một ít ——
Tiếng nói Hàn Dực trầm thấp từ bên trong xe truyền ra : "Tô tiểu thư tài ăn nói rất tốt, chỉ tiếc, muội muội tôi gần đây không thích loại này."
Ô tô chạy như bay mà đi, chỉ để lại khói bụi đầy đất , cùng với sắc mặt tái nhợt của Tô Tuyết.
Cô như thế nào cũng không nghĩ tới, Hàn Dực sẽ ở trong xe. Hàn Kiều Kiều ngày thường trốn đều trốn không kịp, hôm nay cư nhiên sẽ cùng Hàn Dực ngồi cùng chiếc xe......
Rốt cuộc chỉ là cô gái hơn mười tuổi , nghĩ đến lời đồn đãi bên ngoài về Hàn Dực , Tô Tuyết không rét mà run.
"Tô tiểu thư, thực xin lỗi...... Là tôi liên lụy cô, nếu không phải tôi ở cửa bệnh viện cầu xin cô ...... Chỉ đổ thừa tôi mệnh quá khổ......"
"Hồ đại tỷ, này như thế nào có thể nói liên lụy? Cô đừng lo lắng, về nhà trước chăm sóc con trai thật tốt, tôi sẽ nghĩ cách giúp cô."
"Tô tiểu thư cô là người luơng thiện, hiện giờ nguời giống cô như vậy quá ít, những cái kẻ có tiền nơi nào sẽ đem chúng ta để vào mắt......"
............
Trong xe Hàn Kiều Kiều thực an tĩnh, nồng đậm lông mi hơi hơi rũ xuống, cô khép hờ mắt không biết suy nghĩ cái gì.
Hàn Dực đem một bàn tay cô đặt ở trong lòng bàn tay mình thưởng thức, Hàn Kiều Kiều hì hì cười, "Ca ca, ngứa."
Hàn Dực buông tha tay cô, tay quay xuống vòng qua eo cô.
"Tâm tình không tốt? Ân?"
Hàn Kiều Kiều thuận theo dựa lại đây, lắc lắc đầu, "Không có, chính là nhớ tới chuyện trước kia, cảm thấy chính mình rất ngốc."
—— kiếp trước đương nhiên cũng đã xảy ra chuyện này. Lúc ấy Hàn Kiều Kiều trước tiên về đến nhà, Tô Tuyết mang theo hồ đại tỷ tới cửa , Hàn Kiều Kiều không chút do dự liền đứng về phía Tô Tuyết, cô còn nhớ rõ chính mình gọi cho Hàn Dực , ngữ khí bất thiện làm Hàn Dực lập tức thả người, Hàn Dực lạnh nhạt nói chuyện này không cần cô phải nhọc lòng ,Hàn Kiều Kiều liền mắng hắn làm giàu bất nhân coi thuờng mạng sống nguời khác...
Kỳ thật cô chỉ cần có lý trí chút , bình tĩnh một chút,là có thể cảm thấy điểm không đúng trong đó. Vụ nổ súng đó ca ca mang theo bốn nguời bảo tiêu, vì cái gì sự việc sảy ra riêng Lưu kính không thấy bóng dáng? Chúng muốn Gây án lại làm như thế nào biết trước hành trình của ca ca? Phải biết rằng, ca ca cùng cô đi trường học là quyết định nhất thời, bởi vì cô ở nhà cáu kỉnh không chịu đi.
Khi đó cô đối ca ca thật sự còn có quá nhiều thành kiến, cho nên nghĩ cũng không nghĩ liền tùy ý chỉ trích hắn. trước kia cô thật ngốc a......
Hàn Dực tay ở trên vòng eo cô nhẹ nhàng vuốt ve, thấp giọng nói: "Nga...... Trước kia ngốc, hiện tại Kiều Kiều có phải trở nên thông minh hay không?"
Hàn Kiều Kiều cư nhiên thực nghiêm túc tự hỏi , cô suy nghĩ chính mình hiện tại rốt cuộc có tính thông minh hay không đây?
Suy nghĩ trong chốc lát, cô cảm thấy chính mình vẫn rất ngốc.
Mạt thế, sau khi cô mất đi ca ca ,cô thật thanh tỉnh không ít, thấy rõ sắc mặt rất nhiều người , cũng thành công tránh thoát không ít bẫy rập cùng mai phục, nhưng là, đều không phải bởi vì nhìn ra sơ hở, mà là bởi vì lúc đó chính mình một lần bị rắn cắn mười năm sợ dây thừng,lòng phòng bị cùng tính cảnh giác, cho nên đối phương mới không có thực hiện được. Theo như cái này thì, hẳn là cô chỉ có thể nói tính cẩn thận, cùng thông minh thật đúng là không có quan hệ.
Ai!......
Hàn Kiều Kiều ở trong lòng thở dài một hơi, đầu lệch qua trên vai Hàn Dực vô cùng bị nhục nói: "Khi còn nhỏ, mẹ nói đọc sách nhiều sẽ trở nên thông minh, em liền nỗ lực đọc sách, mỗi lần kiểm tra đều hạng nhất...... Nguyên lai me gạt em."
Hàn Dực thấp thấp cười rộ lên.
" dì Bạch như thế nào sẽ lừa Kiều Kiều, đọc sách nhiều đương nhiên sẽ thông minh."
Hàn Kiều Kiều mờ mịt nhìn Hàn Dực, qua một hồi lâu, cô mới phản ứng lại.
"Ca ca! Anh!...... Anh như thế nào lại hư như thế!"
Cho nên may mắn cô đọc sách, bằng không liền càng ngốc phải không?
"Có thể nghe ra ca ca đang trêu em, Kiều Kiều thực thông minh."Hàn Dực khóe miệng nhếch lên.
"Người xấu! Từ nhỏ liền mặt âm trầm làm em sợ, hiện tại cư nhiên còn chê cười em"
Hàn Dực thực hưởng thụ Bộ dáng hờn dỗi của Hàn Kiều Kiều, hắn cầm một bàn tay của cô Dán ở bên môi, con nguơi thâm thúy ám trầm cứ như vậy nhìn thẳng Hàn Kiều Kiều, "Ca ca cũng chỉ hư đối với một người là em,được không?"
Hàn Kiều Kiều mặt đỏ lên, trái tim thịch thịch nhảy. ca ca cô gần đây thích nói mấy câu mắc cỡ như thế a...... Ai, thật sự quá thẹn thùng......
Trước kia cho rằng hắn là cái người lạnh như băng , không nghĩ tới, nguyên lai hắn còn sẽ nói ra lời buồn nôn như thế đâu.
Hàn Kiều Kiều đỏ mặt cúi đầu, đôi tay ôm càn chặt lấy cánh tay hắn.
Xe vững vàng đi về phía trước , hai người dựa ở bên nhau, khoảng cách giống như lại gần rất nhiều.
—— Hàn Kiều Kiều trở lại ngôi nhà quen thuộc trong trí nhớ của mình, nhìn đến trước mắt một cái cây Một viên gạch, vành mắt cô không khỏi đỏ lên.
Đúng vậy, hắn luôn là một người, hờ hững nhìn chăm chú bọn họ bên này. Hàn Kiều Kiều trong lòng nghĩ, lúc ấy, hắn là tịch mịch đi?...... Hắn có hay không thực chán ghét chính mình đâu?
Hẳn là không chán ghét đi......
Hàn Kiều Kiều lặng lẽ nhìn Hàn Dực liếc mắt một cái, nhớ tới hắn trước kia đối với mình quá phận, ban đầu tức giận cư nhiên hết thảy đều hóa thành ngọt ngào.
Nhất định là phi thường thích đi...... Nếu không như thế nào sẽ đối chính mình làm loại chuyện này đâu......
Hàn Kiều Kiều tưởng tượng đến Hàn Dực từ lâu trước kia đã thích mình, liền vui mừng lại đắc ý, cô đỡ ca ca hướng trong phòng đi, hồn nhiên bất giác dọc theo đường đi người hầu biểu tình kinh ngạc.
Ngô tuyết lan ngẩng đầu ưỡn ngực đi ở sau, nhình đến biểu Tình của những người này không có chỗ nào mà không phải là bị sét đánh giống nhau, trong lòng cô thế nhưng dâng lên một cổ mạc danh cảm giác về sự ưu việt.
Hàn Kiều Kiều đỡ Hàn Dực rảo bước tiến lên cửa lớn, cứ việc đã có chuẩn bị tâm lý, nhưng là ngay khi cô nhìn đến những gia cụ bài trí đó tràn ngập trong ký ức, cuối cùng là vô pháp khống chế run nhè nhẹ.
Nơi này, đã từng là nhà cô a......
Hàn Dực cúi đầu nhìn cô, "Xảy ra chuyện gì?"
"Không có việc gì. Ca ca, em trước đi lên thay quần áo."
Cô nói như vậy, nỗ lực áp chế nội tâm mừng như điên, từng bước một đi lên cầu thang.
≧◔◡◔≦
------------------------------
🎉 BẢNG VÀNG TRUYỆN HOT TUẦN NÀY 🎉
Tranh thủ cày thêm mấy bộ siêu hot này nhé các mọt:
🔍 Top Vote: Thấy Trước Hiện Trường Án Mạng, Tôi Trở Thành Cục Cưng Của Cục Cảnh Sát
👑 Top Chưa Hoàn: Tiểu Thư Đài Các Gả Nhầm Cho Đại Tá
💥 Top Đã Hoàn: Thập Niên 60: Trọng Sinh Mang Thai Đến Quân Khu, Cùng Chồng Sĩ Quan Ngày Ngày Phát Đường
💕 Top Xem Nhiều: Tân Hôn Rực Cháy
🔥 Bấm thẳng vào tên truyện bạn muốn đọc ở trên để nhảy hố ngay! 🔥
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-445754.jpg&w=256&q=75)

