Mẹ tôi ôm mặt khóc: “Bao nhiêu năm qua, tôi đã làm lụng cực nhọc cho nhà họ Lưu, dù không có công lao cũng có khổ lao, tại sao các người có thể đối xử với tôi như thế này!”
“Khóc cái gì mà khóc!” Bà nội nhìn xung quanh, giọng nhỏ lại nhưng vẫn gay gắt: “Nuốt nước mắt vào đi! Sáng sớm đã muốn làm cho con trai tao bị xui à? Nếu con trai tao vì mày mà không làm được lãnh đạo, tao sẽ lấy mạng mày!”
Bác cả bước tới nói: “Em dâu, chuyện giữa em và em trai tôi đều biết rồi. Chuyện này là do cô không đàng hoàng đấy. Hôm qua cô còn lấy năm trăm đồng phải không? Trả lại tiền đi, đừng làm ầm lên nữa. Tôi đảm bảo, chỉ cần cô đưa con về làng, chúng tôi tuyệt đối sẽ không làm khó các người, còn có thể tìm nhà chồng tốt cho hai đứa con gái của cô nữa. Sau này các người vẫn là người nhà họ Lưu.”
“Cha đã đồng ý cho bọn con học ở thành phố rồi.” Lưu Dao nói nhỏ.
Bà nội cười lạnh: “Mơ đi! Không tự soi gương xem mình là cái dạng gì, hai đứa con gái bị lỗ vốn mà còn muốn vào thành phố học?
Ở làng chúng tao đã tìm sẵn nhà cho chúng mày rồi! Đứa lớn trực tiếp gả đi, đứa nhỏ làm dâu nuôi từ bé, nuôi hai năm là có thể lấy chồng rồi. Chuyện này coi như xong! Lại đây!” Bà ta vươn tay định túm lấy cánh tay Lưu Dao.
Lưu Dao sợ hãi bật khóc: “Cháu không muốn làm dâu nuôi từ bé!”
“Đứng lại, con hàng lỗ vốn, mày dám không nghe lời tao à?” Bà ta đá một phát vào lưng Lưu Dao.
Lưu Dao loạng choạng, vì trước đây cũng không ít lần bị đánh nên phản xạ nhanh, quay người bỏ chạy về phía trước.
Tôi vội chạy theo.
Mẹ ở phía sau lo lắng nói: “Không được, không thể để chúng nó gả đi khi còn nhỏ như thế!”
Bác cả nhíu mày nói: “Vương Hà, trước hết đưa tiền đây. Năm trăm đồng đó phải đưa cho mẹ.”
Mẹ tôi nắm chặt bọc đồ: “Không được!”
“Đừng lằng nhằng nữa, mau đưa tiền đây! Sắp đến Tết rồi, chúng tao còn bận lắm, lấy tiền rồi mau về làng đi!” Bà nội ra sức giật lấy bọc đồ: “Đưa tiền đây, mày muốn chết chỗ nào thì chết, còn hai con nhãi chết tiệt theo chúng tao về làng!”
Mẹ tôi hét lên: “Tôi không thể đưa tiền cho các người. Các người không thích con gái tôi là Thúy Hỉ và Dao Dao. Nếu không có tiền này, hai đứa nhỏ sẽ chết đói, tôi tuyệt đối không để các người lấy nó đi!”
Tôi kéo Lưu Dao quay lại, từ xa đã thấy bác cả đang dùng sức giật bọc đồ, mẹ ngã xuống đất nhưng vẫn cố nắm chặt bọc đồ. Bà nội xông tới, vừa đá vừa cắn, cố túm lấy tay mẹ tôi.
Chớp mắt, bác cả đã giật lại được bọc đồ, ông ta tiện tay cầm lấy, từ trong bọc rơi ra một gói vải, bên trong là phong bì mà ba tôi đưa hôm qua, mắt bác cả sáng lên, ông ta túm lấy túi tiền nhét vào trong áo bông.
Mẹ tôi hét lên, đưa tay giật lại số tiền, nhưng bị bác cả đá ngã xuống đất.
Mẹ tôi khóc: “Đó là tiền để con tôi đi học!”
“Mau cút đi với hai con chết tiệt của mày! Nếu còn dám đến đây gây chuyện, tao đây đánh chết mày!” Mụ già khốn nạn kia phun một bãi nước bọt lên người mẹ tôi.
“Mẹ, đó là cháu ruột của mẹ mà. Mẹ thật sự không quan tâm đến chúng nó nữa sao?” Mẹ tôi khóc không ngừng, giọng run rẩy, đau khổ đến nỗi dường như mất đi cả thần trí.
≧◔◡◔≦
------------------------------
🎉 BẢNG VÀNG TRUYỆN HOT TUẦN NÀY 🎉
Tranh thủ cày thêm mấy bộ siêu hot này nhé các mọt:
🔍 Top Vote: Thấy Trước Hiện Trường Án Mạng, Tôi Trở Thành Cục Cưng Của Cục Cảnh Sát
👑 Top Chưa Hoàn: Tiểu Thư Đài Các Gả Nhầm Cho Đại Tá
💥 Top Đã Hoàn: Thập Niên 60: Trọng Sinh Mang Thai Đến Quân Khu, Cùng Chồng Sĩ Quan Ngày Ngày Phát Đường
💕 Top Xem Nhiều: Tân Hôn Rực Cháy
🔥 Bấm thẳng vào tên truyện bạn muốn đọc ở trên để nhảy hố ngay! 🔥
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
