Không lâu sau, thức ăn được mang lên, nhưng không ai động đũa.
Tôi cầm lấy một chiếc bánh bao lớn và nhét vào tay mẹ: “Ăn đi! Tại sao họ được sống hạnh phúc, còn chúng ta lại phải ăn khoai lang và dưa muối, sống khổ sở như chó?”
Bà cầm lấy chiếc bánh bao nhưng không nói gì.
Lưu Dao từ từ ăn bánh bao, nước mắt lăn dài trên má.
Chỉ có mình tôi là ăn ngon lành. Thịt thời đó đúng là tự nhiên, không có chất phụ gia, vị ngon ngọt và béo mà không ngấy. Trong khi tôi ăn, ông ta ngồi bên cạnh hút thuốc, rồi chậm rãi lên tiếng.
“Vương Hà, cô thấy thế này được không? Thúy Hỉ không cần phải học tiếp nữa. Dù sao con bé cũng mới mười bốn, đến khi mười sáu, mười bảy tuổi, tôi sẽ tìm cho nó một công việc ở thành phố, sau đó gả chồng, tôi cũng sẽ lo liệu. Lưu Dao cũng thế.”
Mẹ tôi có vẻ do dự. Lời đề nghị này khá hấp dẫn, vì vào thời đó, có một công việc ở thành phố là điều mà ai cũng mơ ước.
Bà nhìn tôi, và tôi ngay lập tức lắc đầu. Dù có tìm được việc, cha tôi cũng chỉ muốn lấy tiền từ tôi.
Tôi không muốn giống như trong sách, bị gả đi để đổi lấy của hồi môn.
Ông ta chẳng bao giờ thật lòng quan tâm đến tôi, tất cả chỉ là lời nói suông.
Bà nói nhỏ: “Nếu anh không đồng ý để con bé tiếp tục học, tôi sẽ đi gặp lãnh đạo của anh.”
Cha tôi nghiến răng, nắm chặt đôi đũa, có vẻ sắp nổi giận, nhưng cuối cùng ông ta cũng kiềm chế được, không nói gì, chỉ im lặng nhét bánh bao vào miệng.
Lưu Dao ngẩng đầu lên hỏi: “Mẹ ơi, cha thật sự không cần chúng ta nữa sao?”
“Không sao đâu con, chúng ta vẫn sẽ sống tốt.” Mẹ tôi nhìn phong bì đầy tuyệt vọng: “Thực sự, mẹ không muốn số tiền này chút nào. Mẹ chỉ muốn ném nó vào mặt ông ta và cắt đứt mọi quan hệ!”
“Mẹ à, mẹ nói thế không đúng đâu! Không thể cứ vì lòng tự trọng mà từ bỏ tất cả. Kẻ như ông ta bỏ rơi vợ con, sao chúng ta lại để ông ta được yên? Ông ta sẽ không biết ơn mẹ đâu, trái lại còn cười nhạo mẹ. Người tốt sẽ bị bắt nạt, mẹ không nhận ra sao sau ngần ấy năm chịu khổ?”
Tôi ghét nhất là những phụ nữ sau ly hôn, vì lòng tự trọng mà ra đi tay trắng, mang theo con cái mà không đòi hỏi gì. Đó chẳng phải là ngu ngốc sao? Tại sao phải để kẻ xấu được lợi?
Mẹ tôi dụi mắt, nhìn tôi đầy bối rối: “Thúy Hỉ, sao mẹ thấy con bây giờ khác hẳn trước đây?”
“Con chỉ nghĩ rằng không thể mãi yếu đuối như vậy được. Mẹ, ăn đi.” Tôi gắp một miếng thịt kho tàu lớn cho mẹ.
Chúng tôi không nói thêm lời nào, lặng lẽ ăn xong bữa.
Tôi nhờ người phục vụ gói lại phần thức ăn còn thừa. Không ai biết nhà khách ở đâu, phải hỏi thăm nhiều người mới tìm được.
Chúng tôi chọn phòng rẻ nhất, chỉ rộng vài mét vuông, với một chiếc bàn nhỏ, trên đó có một cái ấm nước và mấy chiếc cốc tráng men.
Gần cửa sổ là một chiếc giường nhỏ trải chăn gối màu xanh lá. Rất đơn sơ, ba người xoay xở còn khó.
Mẹ tôi ngồi bên giường, trầm ngâm. Có nằm mơ bà cũng không ngờ rằng chuyến đi thành phố lần này lại kết thúc bằng việc bị bỏ rơi.
Một phụ nữ nông thôn bị chồng bỏ, điều đó có nghĩa là gì thì không cần phải nói. Danh tiếng bị bôi nhọ, bị làng xóm cười nhạo. Nếu trở về làng, bà sẽ bị những lời đàm tiếu nhấn chìm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
🎉 BẢNG VÀNG TRUYỆN HOT TUẦN NÀY 🎉
Tranh thủ cày thêm mấy bộ siêu hot này nhé các mọt:
🔍 Top Vote: Thấy Trước Hiện Trường Án Mạng, Tôi Trở Thành Cục Cưng Của Cục Cảnh Sát
👑 Top Chưa Hoàn: Tiểu Thư Đài Các Gả Nhầm Cho Đại Tá
💥 Top Đã Hoàn: Thập Niên 60: Trọng Sinh Mang Thai Đến Quân Khu, Cùng Chồng Sĩ Quan Ngày Ngày Phát Đường
💕 Top Xem Nhiều: Tân Hôn Rực Cháy
🔥 Bấm thẳng vào tên truyện bạn muốn đọc ở trên để nhảy hố ngay! 🔥
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)