Mùa hè tháng sáu, nắng gắt như lửa.
Nước suối từ núi xanh chảy xuống, không nhanh không chậm chảy xuôi trong sơn cốc.
Hai bên bờ suối, thực vật trong đất bị phơi nắng đến rũ lá, gió núi trên núi thổi xuống, trông có vẻ phấn chấn một chút.
Đứng ở bên dòng suối nhìn quanh trái phải, ngọn núi nhỏ nằm cạnh ngọn núi lớn, giao triền vào nhau không thể tách rời. Ngọn núi lớn kéo dài hơn hai trăm km về phía đông tây, cao không thấy đỉnh, nhìn quanh không thấy giới hạn.
Tiểu Thanh Sơn tựa như trong bài thơ cổ, khi thu bút thì móc lại nét bút cuối cùng, cũng giống như dấu phẩy khéo léo dưới chân Đại Thanh Sơn. Thôn Thanh Khê được vây quanh trong sơn cốc giữa Đại Thanh Sơn và Tiểu Thanh Sơn, tự tại an tường.
Nhưng cảnh tượng an tường hôm nay, bị một tiếng khóc sắc bén phá vỡ.
Ngày hôm qua vừa qua tiết Hạ Chí, hôm nay lại là đoan ngọ, qua đoan ngọ sao có thể không lên núi hái một ít ngải thảo và xương bồ?
Ngày thường, người của thôn Thanh Khê thường đốn củi trên núi, núi ít người lui tới, trên núi nhiều rắn, trùng, chuột, kiến.
Nhưng Đại Thanh Sơn vì ít người qua lại mà ngải thảo và xương bồ trên núi lại đặc biệt tươi tốt. Có lũ nhóc ỷ vào việc thân thể trẻ khoẻ, không nghe lời người lớn khuyên bảo, vụng trộm chạy lên Đại Thanh Sơn.
Bọn họ nghĩ nếu may mắn nói không chừng còn có thể bắt được một con gà rừng trở về hầm canh gà uống.
Cổ nhân thường nói cá không ăn muối cá ươn, con không nghe lời cha mẹ trăm đường con hư.
Biết được Lý Đạt bị rắn cắn, trưởng thôn Dương Quốc Trụ nhanh chóng cầm viên thuốc giải độc duy nhất còn lại, chạy tới nhanh chóng nhét vào miệng Lý Đạt, một lát sau, Lý Đạt suy yếu mở mắt ra, trông có vẻ đã tỉnh rồi.
“Không được, liều lượng quá nhẹ, ngày thường bị rắn cắn cũng phải uống hai viên, nhanh chóng lên núi, tìm Từ đại phu gọi thêm một ít thuốc viên về đây.”
Từ đại phu không phải người thôn Thanh Khê, là người tới Đại Thanh Sơn hái thuốc.
Đại Thanh Sơn người bình thường không dám đi, nhưng trên núi có dược liệu tốt. Từ xưa đến nay, người hái thuốc chuyên nghiệp đến Đại Thanh Sơn rất nhiều, thậm chí ở thị trấn địa phương còn có một công ty dược liệu quốc doanh.
Từ đại phu là người chịu khó nhất, Từ đại phu cũng là người hái thuốc duy nhất có một căn nhà gỗ trên núi xanh. Từ đại phu và người thôn Thanh Khê có quan hệ không tệ, mỗi lần ông ấy đều đổi một ít thuốc viên thường dùng cho bọn họ.
Ngô Quý xung phong nhận việc chạy tới xin thuốc giải độc, không chỉ không lấy được thuốc giải độc, còn bị đồ đệ của Từ đại phu đánh.
Vốn sự tình cũng đã sứt đầu mẻ trán, Ngô Quý bị đánh lớn tiếng chửi rủa, nói bọn họ là điềm gở khiến người trong thôn đổi mạng cho họ. Trong khoảng thời gian ngắn, tiếng chửi rủa nổi lên bốn phía.
“Từ đại phu sao lại thu nhận đồ đệ như vậy? Không hiểu lý lẽ gì cả!”
“Người nơi khác chẳng tốt lành gì!”
“Con bé kia đúng là đáng đánh.”
“Để bà đây mà gặp, nhất định phải đánh cho nó khóc cha gọi mẹ!”
“Gọi mấy đứa cường tráng trong thôn lên, chúng ta đánh nó!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
🎉 BẢNG VÀNG TRUYỆN HOT TUẦN NÀY 🎉
Tranh thủ cày thêm mấy bộ siêu hot này nhé các mọt:
🔍 Top Vote: Thấy Trước Hiện Trường Án Mạng, Tôi Trở Thành Cục Cưng Của Cục Cảnh Sát
👑 Top Chưa Hoàn: Tiểu Thư Đài Các Gả Nhầm Cho Đại Tá
💥 Top Đã Hoàn: Thập Niên 60: Trọng Sinh Mang Thai Đến Quân Khu, Cùng Chồng Sĩ Quan Ngày Ngày Phát Đường
💕 Top Xem Nhiều: Tân Hôn Rực Cháy
🔥 Bấm thẳng vào tên truyện bạn muốn đọc ở trên để nhảy hố ngay! 🔥
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

