Tiếng mưa rơi đều đặn trên cửa sổ, tạo nên một âm thanh nhẹ nhàng nhưng lại hoàn toàn trái ngược với sự hỗn loạn bên trong lòng **Lâm Khánh Như**. Văn phòng—nơi từng là biểu tượng của thành công rực rỡ—giờ đây chỉ còn là một nhà tù lạnh lẽo, nơi sự thật về sự sụp đổ của cô đang vang vọng từng giây. Cô đã dành cả cuộc đời mình để xây dựng đế chế kinh doanh này, nhưng nó đang dần tan biến trước mắt cô. Những tiêu đề báo chí tràn ngập gương mặt cô, bôi nhọ bởi những vụ bê bối và sự phản bội.
Ngồi lặng lẽ tại bàn làm việc, Khánh Như nhìn chằm chằm vào những tài liệu trước mặt. **Vũ Minh**, người chồng cô từng tin tưởng trên hết mọi thứ, đã bán đứng cô. Từng giao dịch kinh doanh mà họ cùng thực hiện đều bị hắn biến thành công cụ để tạo ra một mạng lưới dối trá và phản bội. Nhưng điều đau đớn hơn cả chính là **Lâm Tố Quyên**, em gái cùng cha khác mẹ. Người mà Khánh Như từng xem như gia đình lại chính là kẻ chủ mưu của tất cả. Với Tố Quyên, lấy đi tài sản của Khánh Như chưa đủ—cô ta muốn hủy hoại cô hoàn toàn.
Cơ thể cô cảm thấy yếu đi. Một cơn đau chầm chậm, nhưng nóng bỏng lan ra khắp các mạch máu, và Khánh Như nhận ra quá muộn rằng, không chỉ có sự tan vỡ của trái tim làm cô gục ngã. Ly nước trên bàn, chưa hề bị đụng đến kể từ khi Vũ Minh rời đi, giờ đây trông thật đáng ngờ. Thuốc độc. Người chồng cô từng yêu thương đã hoàn toàn lạnh lùng trong sự phản bội. Nước mắt chảy dài trên má cô, không phải vì nỗi đau về thể xác, mà là vì sự cay đắng khi nhận ra rằng, cuộc sống của cô đã được xây dựng trên những lời dối trá.
Khánh Như cố gắng đứng dậy, với lấy điện thoại, nhưng cơ thể không nghe lời cô nữa. Bóng tối từ từ bao trùm lấy tầm nhìn của cô, và khi cô hít thở lần cuối, chỉ có một suy nghĩ vang vọng trong đầu: một mong ước, một lời cầu nguyện tuyệt vọng với vũ trụ.
*Ước gì ta có thể làm lại từ đầu.*
Trái tim Khánh Như đập nhanh hơn khi cô vội vàng bật dậy khỏi giường, suýt ngã vì vướng vào chăn. Khánh Như lao đến trước gương, hơi thở cô như ngừng lại. Gương mặt phản chiếu trong gương không phải là người phụ nữ mệt mỏi, kiệt sức mà cô từng trở thành. Đó là cô ở tuổi mười bảy—đôi mắt sáng ngời, khuôn mặt trẻ trung, chưa hề bị thời gian và những biến cố tàn phá.
Cô lùi lại khỏi gương, đầu óc quay cuồng. Đây có phải là một giấc mơ? Một ảo ảnh độc ác? Nhưng sự ấm áp của căn phòng, tiếng ồn nhẹ nhàng từ cuộc sống bên ngoài, tất cả đều quá chân thực.
Trái tim cô đập nhanh hơn. **Đây là thật.** Cô chạy đến bàn, đôi tay run rẩy khi nhấc chiếc điện thoại cũ của mình lên. Cô lật mở nó—ngày tháng hiện trên màn hình khiến cô rùng mình. Hôm nay là sinh nhật lần thứ mười tám của cô, một thập kỷ trước khi sự phản bội đẩy cô vào vực thẳm.
Cô ôm chặt chiếc điện thoại vào ngực, trong đầu ngổn ngang hàng loạt suy nghĩ. Vũ trụ đã ban cho cô một điều ước. Cô đã được trao cơ hội thứ hai.
---
Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng làm cô giật mình. Cánh cửa mở ra, và bước vào là **Lâm Tố Quyên**—em gái cùng cha khác mẹ, người đã đâm sau lưng cô trong kiếp trước. Nhưng giờ đây, Tố Quyên vẫn còn là một thiếu nữ, vẻ ngoài trong sáng, chưa có bất kỳ dấu hiệu nào của sự độc ác mà sau này sẽ bộc lộ.
“Chị Khánh Như, mẹ gọi chị xuống ăn sáng kìa!” Giọng nói của Tố Quyên ngọt ngào, nụ cười trên môi tưởng chừng chân thành, nhưng giờ đây, Khánh Như nhìn cô ta với một lăng kính khác. Cô nhớ lại người phụ nữ lạnh lùng, toan tính mà Tố Quyên sẽ trở thành—chính kẻ đã hủy hoại cuộc đời cô. Nhưng bây giờ, với tất cả những gì cô biết về tương lai, cô không còn sợ hãi nữa. Thay vào đó, một cơn giận âm ỉ bắt đầu bùng cháy trong lồng ngực cô. Lần này, cô sẽ không dễ bị lừa dối như thế.
“Chị xuống ngay,” Khánh Như trả lời, giọng cô bình tĩnh nhưng cương quyết.
Khi Tố Quyên rời khỏi phòng, Khánh Như đứng im lặng. Cô biết mình phải thật cẩn trọng. Dù cô đã có cơ hội thứ hai, nhưng kẻ thù của cô vẫn không thay đổi. Tuy nhiên, lần này, cô sẽ không để chúng hủy hoại mình. Cô sẽ chơi theo cách của chúng—và thắng.
Khánh Như bước ra khỏi phòng, đi xuống cầu thang ngôi biệt thự Lâm gia với một sự tự tin mới mẻ. Cô có thể nghe thấy tiếng nói chuyện của **Trần Tuyết**—mẹ kế cô—và cha cô vang vọng từ bàn ăn. Cha cô luôn lạnh nhạt, đặt công ty lên trên cả gia đình. Mẹ kế cô, người vợ đảm đang, luôn che giấu tham vọng đằng sau sự thanh lịch và tao nhã.
Khánh Như từng ngây thơ tin vào tất cả. Nhưng không phải lần này.
Khi bước vào phòng ăn, tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía cô. Sự ấm áp mà cô từng mong mỏi từ gia đình giờ đây chẳng còn quan trọng nữa. Cô không còn là cô gái ngây ngô tin tưởng vào tình cảm của họ nữa.
“Con gái, chúc mừng sinh nhật,” cha cô cất giọng, mỉm cười từ sau tờ báo.
Khánh Như mỉm cười đáp lại, nhưng trong mắt cô là sự sắc bén. *Lần này, con sẽ là người điều khiển cuộc chơi.*
≧◔◡◔≦
------------------------------
🎉 BẢNG VÀNG TRUYỆN HOT TUẦN NÀY 🎉
Tranh thủ cày thêm mấy bộ siêu hot này nhé các mọt:
🔍 Top Vote: Thấy Trước Hiện Trường Án Mạng, Tôi Trở Thành Cục Cưng Của Cục Cảnh Sát
👑 Top Chưa Hoàn: Tiểu Thư Đài Các Gả Nhầm Cho Đại Tá
💥 Top Đã Hoàn: Thập Niên 60: Trọng Sinh Mang Thai Đến Quân Khu, Cùng Chồng Sĩ Quan Ngày Ngày Phát Đường
💕 Top Xem Nhiều: Tân Hôn Rực Cháy
🔥 Bấm thẳng vào tên truyện bạn muốn đọc ở trên để nhảy hố ngay! 🔥
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)


😍❤️