Ngoài miệng nói vậy thôi chứ Bạch Sơ biết chiếc vòng cổ này chắc chắn không hề rẻ, cô rất thích nó.
"Đồ nhựa á?" Phó Tang Dã nhéo má Bạch Sơ, "Em đi mua thử một cái cho anh xem nào."
Bạch Sơ hỏi: "Em có thể đeo nó bao lâu ạ?"
Phó Tang Dã vén tóc mái của Bạch Sơ ra sau tai, hàng mi dài khẽ động, giọng nói êm tai nhưng thờ ơ, pha chút lười biếng: "Cứ để em đeo tạm vậy."
*
Ăn tối xong, Bạch Sơ dọn dẹp bát đũa, Phó Tang Dã ôm Đại Bạch vào phòng khách chơi game.
Bạch Sơ bỏ bát đĩa bẩn vào máy rửa bát, dọn dẹp bàn ăn xong thì bị Phó Tang Dã gọi vào chơi game cùng.
Cô cầm tay cầm chơi game mới mua của Phó Tang Dã.
"Em không chơi đâu, em còn có việc." Chơi được khoảng một tiếng, Bạch Sơ nói.
Cô còn phải nhanh chóng chọn diễn viên.
Phó Tang Dã lộ vẻ mặt kiểu "Tôi là tổng tài mà còn không có nhiều việc bằng em à?": "Lại muốn đi viết tiểu thuyết à?"
Cô bé này thích gõ gõ máy tính, nói là viết tiểu thuyết nhưng chưa bao giờ cho anh xem, bút danh giấu kín như bưng.
"Em viết mấy món ăn thôi, nhìn cay mắt lắm, Phó đại tổng tài đừng xem." Lần nào cô cũng lấy lý do này để qua loa cho xong chuyện.
Bạch Sơ gật đầu, "Vâng ạ."
"Viết tiểu thuyết gì chứ, ngồi chơi game với anh." Phó Tang Dã không cho cô đi.
Bạch Sơ ngẫm nghĩ rồi nói: "Vậy em chơi với anh thêm vài phút, qua cửa tiếp theo là em không chơi nữa."
Phó Tang Dã nhíu mày, lạnh giọng: "Phải qua hết màn."
Bạch Sơ bất đắc dĩ thỏa hiệp: "Được rồi."
Không biết có phải cố ý không, lần nào Phó Tang Dã sắp qua màn là lại cố tình thua, Bạch Sơ cuối cùng không nhịn được đá anh: "Anh bị làm sao vậy hả, đồng đội phá game!"
Phó Tang Dã không nói gì, tập trung nhìn màn hình, hai nhân vật nhỏ lại quay về điểm xuất phát, anh ấn nút, một đỏ một xanh cùng nhau tiến lên.
Nhân vật màu xanh chạy trước, nhân vật màu đỏ vội vàng đuổi theo.
Cuối cùng cũng qua màn, Bạch Sơ hết cả hứng, cô muốn chơi với Phó Tang Dã thêm một chút, vì hai tháng rồi cô chưa gặp anh.
Phó Tang Dã vừa buông tay cầm chơi game thì có cuộc gọi video, trong điện thoại là hai người Pháp, hình như là nhân viên bộ phận Pháp của Tư Quân, họ nói tiếng Pháp, Bạch Sơ không hiểu, cô cầm quyển sách ra sofa ngồi đọc, tiện tay lấy gói khoai tây chiên dưới bàn trà.
Khi nghe thấy tiếng sột soạt, Phó Tang Dã không khỏi liếc nhìn.
Lại là cái đồ háu ăn đó.
Cô không biết lấy khoai tây chiên từ đâu ra, đang ăn ngon lành, hai chân khoanh tròn trên sofa, đắp chăn lông, ôm quyển sách.
Sau khi kết thúc cuộc gọi video, Phó Tang Dã hỏi: "Không đi viết tiểu thuyết à?"
Bạch Sơ không ngẩng đầu lên, giọng điệu oán trách: "Không viết, hết cảm hứng rồi."
Phó Tang Dã có chút buồn cười.
Sau đó, cả hai không nói gì nữa, mỗi người ngồi một góc sofa làm việc riêng, Phó Tang Dã cầm iPad xử lý công việc công ty, Bạch Sơ vừa ăn vặt vừa đọc sách.
Thời gian trôi qua lúc nào không hay.
Đến 10 giờ 30 tối, Phó Tang Dã liếc nhìn, thấy cô trên sofa không động đậy, hình như ngủ rồi.
Anh quay hẳn mặt lại nhìn, quả nhiên là ngủ rồi, cả người ngửa ra sau trên sofa, mũi hếch lên trời, một chân thò ra khỏi chăn, sách rơi xuống thảm, Tiểu Hương Trư lấy quyển sách làm gối đầu, cũng ngủ rồi.
Phó Tang Dã tắt tài liệu, bế Đại Bạch trên đùi đặt lên sofa, đi đến chỗ Bạch Sơ.
Cái mũi này, hình như hơi độc đáo?
Phó Tang Dã nhìn chằm chằm một lúc, khóe môi cong lên, lấy điện thoại ra chụp một tấm ảnh Bạch Sơ đang ngủ.
*
12 giờ 5 phút đêm, Bạch Sơ trở mình, tỉnh dậy, phát hiện mình đang nằm trên giường, vẫn mặc bộ JK Phó Tang Dã mua, và chiếc vòng cổ hồng ngọc vẫn còn trên cổ cô.
Lúc nãy hình như cô đọc sách rồi ngủ quên, nhưng không phải ngủ trên sofa sao, sao giờ lại ở trong phòng?
Có phải Phó Tang Dã bế cô lên không?
Bạch Sơ gãi đầu, cảm thấy hơi khát nước, muốn uống nước.
Ánh đèn đan xen, phản chiếu những đốm sáng lung linh trên sàn gỗ bóng loáng.
Đi đến chỗ cầu thang xoắn ốc, Bạch Sơ thấy đèn tầng một vẫn sáng.
Cô xuống tầng một, thấy Phó Tang Dã đang tự tay đút thức ăn cho Đại Bạch.
Người này vẫn chưa ngủ sao?
Anh đút thức ăn rất cẩn thận, tay phải không ngừng vuốt ve bộ lông xù xì của Đại Bạch, dường như không nhận ra cô đã xuống.
Anh mặc một chiếc áo len màu xám đậm, có lẽ vì đút thức ăn cho mèo mà tay áo xắn lên đến khuỷu tay, để lộ cánh tay trắng lạnh như cổ anh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
🎉 BẢNG VÀNG TRUYỆN HOT TUẦN NÀY 🎉
Tranh thủ cày thêm mấy bộ siêu hot này nhé các mọt:
🔍 Top Vote: Thấy Trước Hiện Trường Án Mạng, Tôi Trở Thành Cục Cưng Của Cục Cảnh Sát
👑 Top Chưa Hoàn: Tiểu Thư Đài Các Gả Nhầm Cho Đại Tá
💥 Top Đã Hoàn: Thập Niên 60: Trọng Sinh Mang Thai Đến Quân Khu, Cùng Chồng Sĩ Quan Ngày Ngày Phát Đường
💕 Top Xem Nhiều: Tân Hôn Rực Cháy
🔥 Bấm thẳng vào tên truyện bạn muốn đọc ở trên để nhảy hố ngay! 🔥
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)