Những lời của Bá phụ văng lên, nặng nề như từng tảng đá đè nát bầu không khí trong phòng
"Người khác thì không nói làm gì! Bảo Ngân đuổi đi hết, ta cũng không nhắc lại nữa. Nhưng ngươi là đứa con mà mẹ ngươi từng liều sống liều ch/ết sinh ra. Đã có ba con trai, đến lượt ngươi là đứa con gái đầu tiên, mẹ ngươi yêu thương như châu báu, dồn hết những gì tốt nhất trong nhà dành cho ngươi."
"Nhìn ba ca ca của ngươi mà xem, mười hai tuổi đã bị gửi đi Sơn Tây học. Chúng nó là con trai, không thể nuông chiều được. Mỗi năm, ngoài tiền học phí, ta và mẹ ngươi chỉ cho mỗi đứa năm lượng bạc. Nhưng lần nào về, đứa nào đứa nấy đều mang quà cáp đầy nhà! Ngươi nghĩ đó từ đâu mà ra? Đều là do các ca của người dành dụm, nhịn ăn nhịn mặc mới mua được.”
“Chỉ có ngươi, muốn học đàn, một cây đàn hết mấy trăm lượng, thích là mua, ta và mẹ ngươi có từng nói gì không? Mời thầy dạy đàn cho ngươi, mỗi năm tiêu tốn bao nhiêu bạc, ngươi đã từng tính qua chưa? Mỗi năm, mỗi mùa ngươi đều đòi may, đòi sắm quần áo và trang sức mới, để trưng diện, khoe khoang với người ngoài, đã từng quay đầu nhìn lại lấy một lần?"
"Người ngoài không biết thì khen ngươi lanh lợi, hiểu lễ nghĩa, nhưng đâu biết ngươi đã quen thói kiêu căng phóng túng. Đến khi ta và mẹ ngươi nhận ra thì đã quá muộn."
"Năm đó ta và mẹ ngươi đã xem không biết bao nhiêu nhà, mới định được mối hôn sự với Trung thư lệnh trong Nội các. Người ta đồng ý mối hôn sự này, là vì đệ đệ của hắn học chung với Nhị ca của ngươi, mến vì ba ca ca ngươi phẩm hạnh đoan chính, chứ không phải vì ngươi tài hoa xuất chúng gì. Thế mà ngươi lại ỏng eo chê người ta không vừa mắt mà sống ch/ết không chịu, cuối cùng lại tư tình với tên Tô Gia Sinh kia.”
“Cha của Tô Gia Sinh từng thi cùng một khóa với ta, ông ta làm một chức Quan thất phẩm ươn nhàn, ngày ngày đều say sưa ở thanh lâu, trong nhà có tới bảy, tám bà thiếp. Còn tên Tô Gia Sinh, ngoài cái mã ăn trắng mặc trơn ra thì còn có gì? Cùng tuổi với Đại lang, mà thi mấy năm trời cũng chỉ đỗ Tú tài. Bà mẹ chồng ngươi thì nổi tiếng ngang ngược, chanh chua, họ hàng thân thích ai nhắc đến cũng chán ghét."
"Khi ngươi gả đi, mẹ ngươi ngày đó gần như đã vét cạn gia sản để làm của hồi môn cho ngươi. Ta đã nói rồi, ngươi tự mình chọn chồng, thì gả sang đó, dù có khó khăn thế nào cũng phải tự mình vượt qua.”
“Khi nhà gặp nạn, ngoài Quỳnh Nương, tất cả mọi người đều bị bắt giam. Đại ca ngươi lúc đó không bị giam chung với chúng ta, mẹ ngươi còn nghĩ rằng nó đã ch/ết, khóc suýt mù hai mắt. Mãi sau này nghe tin nó còn sống, mới nguôi ngoai được phần nào. Hết lo cho Đại ca ngươi thì lại lo cho Quỳnh Nương. Nó mới bảy tuổi, còn ngây ngô không hiểu chuyện, sợ rằng đã bị bán đi mất rồi. Còn Nhị ca, Tam ca của ngươi ngày nào cũng bị đ//ánh, mỗi ngày chỉ được hai bữa cơm. Bánh bao ôi thiu ngươi từng ăn chưa? Nước cơm loãng không một cặn gạo ngươi từng uống chưa? Chúng ta, ai mà chẳng biết ngươi ở nhà họ Tô khó khăn, khổ sở, cũng biết nhà họ Ôn gặp nạn, ngươi ở giữa có nhiều nỗi khổ tâm. Nên không một ai oán trách ngươi.”
“Ngươi hỏi cô nương này là ai à? Nó là người đã cứu m//ạng cả nhà họ Ôn. Sau một năm, nó dẫn Quỳnh Nương đến thăm chúng ta. Khi đó, nó mới chỉ là một tiểu cô nương vừa mới lớn, sợ có người bắt Quỳnh Nương đi nên đổi tên cho con bé thành Bảo Châu, còn nhận làm muội muội."
"Bản thân đứa nhỏ này thì gầy nhẳng như que trúc, nhưng nuôi Bảo Châu trắng trẻo, mũm mĩm như viên bánh trôi. Nó còn may áo ấm cho chúng ta mỗi người một bộ, mang rượu và đồ ăn đến, còn nhét tiền cho cai ngục để mời thầy thuốc chữa bệnh cho mẹ ngươi. Nếu không có nó, năm ấy mẹ ngươi đã bệnh ch/ết rồi.”
“Suốt sáu năm trời, mưa gió không quản, ăn mặc chưa bao giờ thiếu, ngay cả miếng lót đầu gối nó cũng nhớ. Đại ca ngươi cứu mạng cả nhà, còn nó thì chăm lo săn sóc cho chúng ta, công lao có kém gì đâu."
"Còn ngươi, sáu năm, chẳng thèm đến thăm một lần, cũng không hỏi xem cha ngươi, mẹ ngươi, ca ca, muội muội của ngươi còn sống hay đã ch/ết. Thôi, nếu đã không đến, thì từ nay về sau cũng đừng đến nữa. Nếu ngươi đến vì nhà họ Tô, hôm nay, ta thay Đại lang đồng ý. Bất kể là cha chồng ngươi muốn thăng chức hay chồng ngươi muốn làm quan, Đại lang chỉ tiến cử một người. Nghĩ kỹ đi rồi gửi lời đến. Từ nay về sau, ngươi và nhà họ Ôn không còn liên quan gì nữa.”
“Nó, Trần Bảo Ngân, sau này nếu không làm chủ gia nhà họ Ôn, thì cũng là Đại tiểu thư, Đại cô cô duy nhất của nhà họ Ôn. Bất kể khi nào, chỉ cần nó muốn, nó đều có quyền làm chủ trong nhà, ai cũng phải nghe. Ngày mai trời sáng, ngươi hãy đi đi. Hôm nay, duyên phận của ngươi với nhà họ Ôn đã hết. Sau này, vinh nhục ra sao, ngươi tự làm tự chịu."
Căn phòng lặng ngắt, một tiếng thở, một cây kim rơi cũng nghe thấy rõ ràng, yên tĩnh đến mức rợn người.
Ngọc Nương gục đầu xuống giường, khóc thảm thiết.
"Mẹ ơi, mẹ nghe cha nói gì không? Cha không cần nữ nhi ruột nữa sao? Mẹ ơi, mẹ nói gì đi!"
"Ý cha con cũng là ý ta. Đi đi! Ta mệt rồi, muốn đi ngủ."
Bá mẫu trông rất mệt mỏi, Ngọc Nương làm sao có thể mạnh bằng ta được?
Ta xuống giường, vừa kéo vừa đẩy nàng ta về phòng, mặc cho nàng ta gào khóc ầm ĩ, con trai đang ngủ trên giường khóc rống lên cũng không màng.
Cả ngày hôm nay nhịn nàng ta hết lần này đến lần khác, giờ thật sự không thể nhịn thêm được nữa, ta vung tay t//át nàng ta một cái thật mạnh, cuối cùng cũng yên tĩnh.
"Ta nói nhỏ cho ngươi biết, nếu ngươi nhất nhất muốn bám víu vào nhà họ Ôn, ngươi có tin ta sẽ khiến tất cả những lời hứa hẹn khi nãy của Bá phụ đều không còn nữa không?"
Nàng ta dường như bị đ//ánh đến choáng váng, ta ghé tai nàng ta nói, nàng ta như bừng tỉnh.
Mắt đỏ ngầu lên định đ//ánh ta, nhưng bị ta giữ chặt tay.
"Con người ta ấy à, không chỉ có tính khí tệ, mà còn thích đối đầu với người khác. Thử nghĩ xem, chọc giận ta, ta tìm người gi/ết ch/ết chồng ngươi thì sẽ thế nào? Lúc đó, ngươi muốn làm góa phụ ở nhà họ Tô hay về nhà mẹ đẻ? Nhưng mà, ngươi đã không còn nhà mẹ đẻ nữa rồi. Thử nghĩ đến mẹ chồng của ngươi đi, nếu bà ta biết chính ngươi đã hại ch/ết nhi tử của bà ta, liệu bà ta có x//é x//ác ngươi ra không?"
"Ta khuyên ngươi, làm người thì phải biết đủ mà dừng lại. Đại ca của ngươi có thể đi đến ngày hôm nay, cả nhà họ Ôn có thể sống sót, ngươi có biết hắn phải đánh đổi những gì không? Ngươi chưa từng thương xót hắn, chưa từng suy nghĩ cho hắn thì có tư cách gì đòi hưởng trái ngọt từ m//áu th//ịt mà hắn trồng lên?"
Ta đẩy mạnh một cái, nàng ta ngã nhào xuống đất.
Sáng hôm sau Ngọc Nương đi sớm, ta dậy muộn, không gặp mặt.
Dưỡng bệnh hơn mười ngày, Bá phụ, Bá mẫu mới dần khỏe lại, nhà cửa cũng không còn ai đến quấy rầy nữa.
Ôn Túc phái người đến đón họ về Kinh thành.
Mười năm không gặp con, làm sao mà không mong nhớ cho được?
Cũng chẳng có gì phải thu dọn nhiều, chỉ cần lên xe ngựa là đi.
"Những lời ta dặn, muội nhớ kỹ chưa? Kinh thành không giống như ở đây, muội nhất định phải nghe lời mẹ. Đợi Tỷ tỷ về quê lấy chồng rồi, quay lại Biện Kinh sẽ đến Kinh thành đón muội. Muội muốn ở nhà ta bao lâu thì ở, Tỷ tỷ nuôi muội."
Xe ngựa đưa người nhà họ Ôn đi xa, dường như cũng mang theo hết thảy sức lực của ta.
Ta nằm liệt giường suốt hai ngày, sau đó gói ghém hành lý, ăn một bữa cơm, rồi để lại cửa hàng cho Hà nương tử trông nom.
≧◔◡◔≦
------------------------------
🎉 BẢNG VÀNG TRUYỆN HOT TUẦN NÀY 🎉
Tranh thủ cày thêm mấy bộ siêu hot này nhé các mọt:
🔍 Top Vote: Thấy Trước Hiện Trường Án Mạng, Tôi Trở Thành Cục Cưng Của Cục Cảnh Sát
👑 Top Chưa Hoàn: Tiểu Thư Đài Các Gả Nhầm Cho Đại Tá
💥 Top Đã Hoàn: Thập Niên 60: Trọng Sinh Mang Thai Đến Quân Khu, Cùng Chồng Sĩ Quan Ngày Ngày Phát Đường
💕 Top Xem Nhiều: Tân Hôn Rực Cháy
🔥 Bấm thẳng vào tên truyện bạn muốn đọc ở trên để nhảy hố ngay! 🔥
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
