Thần sắc viện trưởng khẽ biến, anh ta tiến lên vỗ vỗ đầu của Đoàn Đoàn, xen vào nói: “Đoàn Đoàn đi nói lời từ biệt với các bạn thôi, rồi hãy đi với Phó tiểu thư.”
Đoàn Đoàn ngoan ngoãn đồng ý, cậu bé nhảy nhót chạy về hướng kí túc xá của viện phúc lợi, chạy vài bước lại quay đầu lại nhìn về phía Phó Vãn, không yên tâm mà ngây ngô nói: “Mẹ đợi Đoàn Đoàn nhé, Đoàn Đoàn lập tức quay trở về.”
Phó Vãn “ừ” một tiếng xem như đồng ý.
Mọi người thu hết thái độ của Đoàn Đoàn vào trong mắt, Triệu tổng đỡ người vợ đang khó chịu của mình bước về phía siêu xe, an ủi nói: “Có lẽ là duyên phận của chúng ta cùng Đoàn Đoàn chưa tới, chúng ta quay về trước đã.”
Người đàn ông ngồi vào trong xe trấn an vợ, nhưng người phụ nữ vẫn nhịn không được nói với Phó Vãn qua cửa sổ: “Tuy rằng chúng tôi không có cơ hội nhận nuôi Đoàn Đoàn, nhưng hai bên vẫn có thể thường xuyên lui tới. Nếu Đoàn Đoàn thiếu cái gì, Phó tiểu thư cứ việc nói với tôi.”
Triều Dương nhận được ánh mắt ra hiệu của anh trai, anh ta cũng tính toán lên xe rời khỏi viện phúc lợi, lại bị Phó Vãn phía sau đột ngột gọi lại.
Triệu Dương mang vẻ mặt nghi hoặc hỏi: “Có việc gì sao?”
Cô gái trẻ cao ráo đứng ở nơi đó, khoé miệng giơ lên một độ cong nhạt nhẽo, bình tĩnh mỉm cười nói: “Nghe nói phân bón nhà anh không tồi, nho lớn lên rất tốt, lần sau có thể nhổ vài loại dây nho cho tôi không?”
Triệu Dương nhìn khuôn mặt của Phó Vãn, cô tươi cười điềm đạm lại có vẻ xa cách, lại…giống như có chút tà tính.
Triệu Dương cảm thấy dường như anh ta đã gặp qua Phó Vãn ở đâu rồi, trong chốc lát nghĩ mãi mà không ra. Anh ta ngây ngốc gật đầu mấy cái, phương thức liên lạc còn quên chưa để lại đã leo lên xe rồi.
Mà hệ thống mỹ thực kia lại bắt đầu khóc lóc trong đầu Phó Vãn.
[Hu hu hu, dây nho làm gì ? Nếu là kí chủ mỹ thực khác đã suy xét việc dùng quả nho làm món ăn mới rồi.]
Phó Vãn rũ mắt, cô cảm thấy hệ thống này quá mức ồn ào.
Đoàn Đoàn có không ít bạn bè ở viện phúc lợi, cậu bé đến ôm từ biệt tất cả mọi người.
Rất nhiều đứa trẻ ở viện phúc lợi nhìn Đoàn Đoàn đầy hâm mộ, có một số cô nhi tàn tật biết có lẽ cả đời bản thân cũng không có cơ hội được nhận nuôi, càng sẽ không may mắn như Đoàn Đoàn được mẹ ruột đón trở về.
Hôm nay là ngày Đoàn Đoàn vui mừng nhất, cậu bé quay đầu lại nhìn viện trưởng sắc mặt tối tăm, nổi tính trẻ con nói: “Thật xin lỗi viện trưởng, con không thể tham gia “kế hoạch giấc mộng viên mãn” được rồi, sau này Đoàn Đoàn và mẹ sẽ cùng nhau quay lại viện phúc lợi thăm viện trưởng!”
Đoàn Đoàn nói xong, ngửa đầu trông mong nhìn Phó Vãn, Phó Vãn ngoái đầu nhìn lại.
Viện trưởng đứng ở trước cửa sắt rỉ sét loang lổ của viện phúc lợi, phía sau là ký túc xá bị dây thường xuân che kín, tựa như từng toà ngục giam ngoài trời, một vài đứa nhóc ở cạnh nhau ghé vào cửa sổ nhìn theo bọn họ.
Cô gái mang âm thanh như gió mát đáp lại: “Ừm, lần sau lại đến.”
Trở lại thế giới này được ba ngày, việc đầu tiên Phó Vãn làm là thuê phòng ở, là một phòng ước chừng 70m2 trong một căn nhà, tiền thuê chưa đến 2000 tệ.
Tiểu khu này tuy là chung cư cũ, nhưng địa thế không tồi lắm, cách phố mỹ thực sắp khai trương chỉ có hơn 800 mét, xung quanh cũng có giao thông đã hoàn thiện cùng với chợ bán thức ăn lặt vặt.
Từ sau khi bái nhập Thiên cực Huyền môn, chẳng sợ Phó Vãn dựa vào thủ đoạn quỷ thần khó lường để nổi tiếng toàn bộ Tu chân giới, túi tiền của cô cũng chưa từng có nhiều hơn.
Cuộc sống khổ cực đã thành thói quen, nên cô rất dễ tiếp nhận hoàn cảnh sống ở tiểu khu này.
Bọn họ vừa mới bước vào tiểu khu liền thấy có một chiếc xe tang dừng ở dưới lầu, cạnh đó còn có hàng xóm khe khẽ thảo luận xem náo nhiệt.
Khu chung cư cũ không có thang máy, Phó Vãn mang Đoàn Đoàn đi bộ lên lầu.
Ước chừng hiện tại đã là chạng vạng, Ninh Thành thích đồ cay, phía trong ban công có thể ngửi được hương thơm của thức ăn mà các hộ gia đình nấu, đặc biệt là mùi cay cay khiến cho miệng lưỡi người ta khô khan.
Anh trai chủ nhà cũng ở toà nhà này, lúc này đang ở phòng bếp làm cơm chiên xúc xích cho con gái mình.
Đoàn Đoàn lặng lẽ nhón chân, nhìn anh chủ nhà đứng ở bếp ga trước cửa sổ, cầm muỗng sắt nhanh chóng chiên xào, mùi thơm bay bốn phía.
Phó Vãn mắt nhìn thẳng phía trước, không nhanh không chậm đi về hướng phòng thuê.
Đoàn Đoàn đã sớm không khống chế nổi mà nuốt nước bọt điên cuồng, cậu bé đưa tay sờ sờ cái bụng xẹp lép. Hôm nay cậu bé không ăn cơm trưa, bây giờ ngửi được mùi đồ ăn của nhà hàng xóm thì thèm đến không nhịn được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
🎉 BẢNG VÀNG TRUYỆN HOT TUẦN NÀY 🎉
Tranh thủ cày thêm mấy bộ siêu hot này nhé các mọt:
🔍 Top Vote: Thấy Trước Hiện Trường Án Mạng, Tôi Trở Thành Cục Cưng Của Cục Cảnh Sát
👑 Top Chưa Hoàn: Tiểu Thư Đài Các Gả Nhầm Cho Đại Tá
💥 Top Đã Hoàn: Thập Niên 60: Trọng Sinh Mang Thai Đến Quân Khu, Cùng Chồng Sĩ Quan Ngày Ngày Phát Đường
💕 Top Xem Nhiều: Tân Hôn Rực Cháy
🔥 Bấm thẳng vào tên truyện bạn muốn đọc ở trên để nhảy hố ngay! 🔥
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)