“Anh mà không về nhà thì em sẽ nhảy lầu!”
Trong hành lang của khách sạn, Thiệu Thịnh An ngơ ngác nhìn điện thoại bị cúp, âm thanh nói muốn nhảy lầu của vợ anh dường như vẫn còn vang vọng bên tai.
Không hiểu gì cả, Thiệu Thịnh An nghĩ thế nào cũng không ra được. Bây giờ làm thế nào để xin nghỉ phép về nhà bây giờ? Anh và cấp trên cùng đến nước A công tác, ngày mai sẽ mở cuộc họp quan trọng nhất, nếu cuộc họp diễn ra suôn sẻ thì đơn hàng này sẽ có thể tiến hành, anh sẽ nhận được ít nhất là hai mươi ngàn tiền thưởng. Có được khoản tiền này thì vợ chồng anh sẽ gom đủ tiền để chi trả đợt đầu cho căn nhà trong khu mà họ đã nhắm trúng từ lâu. Có nhà rồi Thanh Thanh sẽ có thể yên tâm mang thai, cô ấy thích trẻ con như thế, mỗi lần ngắm bọn trẻ con trong khu là ánh mắt lại lấp lánh.
"Brừ..." Điện thoại rung lên, anh vừa mở ra xem sắc mặt liền lập tức thay đổi. Vừa mới cúp điện thoại chưa được mấy phút mà vợ anh đã gửi đến một đoạn video, góc quay là vợ anh đang đứng trên lan can nhìn xuống dưới lầu.
Ống kính chuyển từ dưới lầu lên đến khuôn mặt của vợ anh, cô nhìn vào ống kính, đôi mắt sưng đỏ, khàn giọng nói: “Thiệu Thịnh An, nếu trong vòng năm phút tới em không nhìn thấy ảnh anh đặt vé máy bay về nhà thì em sẽ nhảy xuống ngay lập tức, em không sống nữa, anh đừng nghĩ đến chuyện báo cảnh sát, nếu em nhìn thấy xe cứu hộ em sẽ nhảy ngay cho anh xem, anh biết em từ trước đến nay không lừa người, em nói được là làm được.”
Video đã kết thúc, Thiệu Thịnh An bủn rủn tay chân, cố dựa vào tường để đứng vững.
“Thiệu Thịnh An anh bị sao thế, không khỏe à?" Người cộng sự đẩy cửa bước ra: “Sắc mặt anh trông khó coi quá, không sao chứ?”
Trong đầu Thiệu Thịnh An toàn là hình ảnh khuôn mặt quyết tuyệt của vợ mình, anh tin nếu mình không làm theo lời cô, cô thật sự sẽ nhảy lầu!
Anh đẩy người cộng sự ra, đi được hai bước liền ngã ngồi xuống đất, anh cũng chẳng buồn đứng dậy, ngồi thẳng xuống đất bắt đầu đặt vé máy bay.
Ngón tay của anh cũng đang run rẩy, gõ chữ cũng gõ sai, anh hít sâu một hơi nhập lại: Nguyệt Thành.
Nhà anh ở Hoa Thành, nước A không có đường bay thẳng đến Hoa Thành, trước tiên phải đến Nguyệt Thành, sau đó đổi sang phương tiện giao thông khác. Vé máy bay gần nhất là vào 10 giờ tối giờ địa phương, anh không ngần ngại đặt vé, thanh toán, chụp ảnh màn hình gửi cho vợ rồi gọi ngay cho cô.
“Thịnh An sao anh lại mua vé máy bay, công việc ở đây còn chưa xong mà.” Người cộng sự cảm thấy vô cùng khó hiểu.
Thiệu Thịnh An không để ý tới cậu ấy, lo lắng chờ điện thoại kết nối.
Đầu dây bên kia đang trong cuộc gọi khác.
Gọi lại, vẫn đang trong cuộc gọi khác.
Đến khi gọi đến lần thứ ba, điện thoại mới kết nối được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
🎉 BẢNG VÀNG TRUYỆN HOT TUẦN NÀY 🎉
Tranh thủ cày thêm mấy bộ siêu hot này nhé các mọt:
🔍 Top Vote: Thấy Trước Hiện Trường Án Mạng, Tôi Trở Thành Cục Cưng Của Cục Cảnh Sát
👑 Top Chưa Hoàn: Tiểu Thư Đài Các Gả Nhầm Cho Đại Tá
💥 Top Đã Hoàn: Thập Niên 60: Trọng Sinh Mang Thai Đến Quân Khu, Cùng Chồng Sĩ Quan Ngày Ngày Phát Đường
💕 Top Xem Nhiều: Tân Hôn Rực Cháy
🔥 Bấm thẳng vào tên truyện bạn muốn đọc ở trên để nhảy hố ngay! 🔥
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
Mới vô đọc thôi mà hơi kỳ nha😌. Đại hồng thủy mà nữ chính hông mua thuyền hay đại loại vậy đi ha😗, mà lại cái tạo nhà, có chi tiết nước ngập tới 22 tầng trong cả tháng - nước ngập r có lũ nữa thì mấy tầng dưới ngâm nước lâu thì thể nào cũng sập, tầng cao sụp xuống r cải tạo phòng mình chi trời 😌 đâu có chống chọi đc thời gian dài đâu
Không có gì Ngồi đọc chuyện Hahahahaha
Chán