Ta và Lương Vân Quy vốn là chỉ phúc vi hôn.
Mẫu thân ta và mẫu thân của Lương Vân Quy từng là bạn thân, lúc còn chờ gả đã hứa hẹn mối nhân duyên này.
Lương phu nhân đối xử với ta trước nay như con gái ruột.
Kiếp trước, chính vì nghĩ đến tình nghĩa của bà mà ta đã nhẫn nhịn vào ngày đại hôn, chấp nhận để Lục Doanh bước chân vào nhà họ Lương.
Nhưng sau này ta mới hiểu.
Cái gọi là tình nghĩa bạn thân.
Cái gọi là con gái ruột.
Tất cả không sánh bằng một sợi tóc của Lương Vân Quy.
"Là mẫu thân hại con," mẫu thân ngồi trước giường ta, viền mắt đỏ hoe.
Ta nắm tay bà, lắc đầu: "Tất cả là lỗi của nhà họ Lương, không liên quan gì đến mẫu thân."
Nếu không phải ta sống lại một lần, ai mà biết Lương gia thực chất là một nơi tàn độc như vậy.
"Thế con thật sự muốn gả cho thợ rèn kia sao?" Ánh mắt mẫu thân nhìn ta đầy lo lắng: "Nếu con sợ…"
Chưa để bà nói hết câu, ta đã vỗ nhẹ lên tay bà, cắt ngang: "Con thấy hắn cũng tốt, mẫu thân chẳng phải luôn mong con có cuộc sống an yên sao? Gả cho hắn, lại có phụ thân và mẫu thân che chở, con nghĩ sẽ sống rất bình yên."
Những lời này, thực ra ta đang nói dối.
Ta chọn Triệu Tam, hoàn toàn vì ta biết hắn chắc chắn không chỉ là một thợ rèn.
Nếu phán đoán của ta đúng, cái chết của Lương Thượng nhất định có liên quan đến hắn.
Và đời này, ta không chỉ muốn sống những ngày tháng an nhàn, mà còn muốn khiến Lương Vân Quy chết không chốn dung thân, muốn Lương gia nhà tan cửa nát.
Sau chuyện ồn ào với Lục Doanh, phụ thân và mẫu thân sợ ta chịu thêm đả kích. Vì vậy, khi ta đồng ý lời hẹn của Triệu Tam về việc hôm khác sẽ đến phủ Bạch để cầu hôn, họ không ngăn cản.
Lúc này, mẫu thân vẫn còn lo lắng, nhưng sau khi nghe lời ta, bà chỉ thở dài một tiếng, không nói gì thêm.
Hôm đó, ta nói muốn thành thân với Triệu Tam, nhưng hắn bảo ngày có người mất không may mắn, phải chọn ngày khác để đến cầu hôn.
Nhưng ta ở nhà đợi mãi, vẫn không thấy hắn đến.
Ngược lại, những tin tức về sự hỗn loạn trong Lương gia sau cái chết của Lương Thượng lại liên tục truyền đến.
"Chỉ tội cho Vân Xương, vốn sức khỏe đã không tốt, giờ còn bị giày vò thế này." Nghe tin từ Lương gia, mẫu thân vẫn còn nghĩ đến người bạn thân năm xưa của mình.
Ta còn chưa kịp mở miệng an ủi, Tiểu Mãn đã chạy từ ngoài vào.
"Tiểu thư, Triệu… Triệu công tử đến rồi!"
Điều khiến ta ngạc nhiên hơn nữa chính là phong thái của Triệu Tam.
Hôm nay, hắn mặc một bộ trường sam màu xanh lam, hoàn toàn khác với thường ngày.
Ánh nắng vừa vặn rọi xuống người hắn, tôn lên gương mặt như ngọc, trông giống như một người bước ra từ tranh vẽ.
Hoàn toàn không còn chút thô kệch nào của một thợ rèn, ngược lại, còn toát lên vẻ quý phái. Ai không biết còn tưởng hắn là thiếu gia nhà quyền quý nào đó.
Hắn bước đến trước mặt ta, mở chiếc hộp nhỏ trong tay.
Bên trong là con dao găm ấy.
So với lần đầu tiên gặp, giờ đây trên đó đã khảm thêm một viên ngọc lưu ly.
"Ta nghĩ rất lâu, chỉ có như vậy mới không khiến nàng tủi thân."
≧◔◡◔≦
------------------------------
🎉 BẢNG VÀNG TRUYỆN HOT TUẦN NÀY 🎉
Tranh thủ cày thêm mấy bộ siêu hot này nhé các mọt:
🔍 Top Vote: Thấy Trước Hiện Trường Án Mạng, Tôi Trở Thành Cục Cưng Của Cục Cảnh Sát
👑 Top Chưa Hoàn: Tiểu Thư Đài Các Gả Nhầm Cho Đại Tá
💥 Top Đã Hoàn: Thập Niên 60: Trọng Sinh Mang Thai Đến Quân Khu, Cùng Chồng Sĩ Quan Ngày Ngày Phát Đường
💕 Top Xem Nhiều: Tân Hôn Rực Cháy
🔥 Bấm thẳng vào tên truyện bạn muốn đọc ở trên để nhảy hố ngay! 🔥
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

