Bởi vì ban nãy nhét vội vào, kết quả khi Niếp Thanh Lân ngồi xuống, do sơ ý, cái thứ khô cứng quá đát kia cứ thế mà dựng lên, hơn nữa ánh mắt vừa nãy nhìn về phía Thái phó quá chăm chú, sao dáng vẻ có thểkhôngbỉ ổi được đây?
Dù gì Niếp Thanh Lân vẫn còn chút ngây thơ, phản ứng đầu tiên nảy ra chính là: Gay rồi,khôngphải lộ rồi chứ!
Vì thế đứng phắt dậy, quơ lấy chiếc áo khoác đặt bên cạnh, che kín nửa người dưới, cố vờ bình tĩnhnói“Trẫm phải thay quần áo”, rồi hấp ta hấp tấp chui vào nhà xí cạnh nội điện.
hắnsẽkhôngbảo mình cởi quần kiểm tra đâu nhỉ? Niếp Thanh Lân cảm thấy như thếkhôngphù hợp với tính cách của Vệ Lãnh Diêu,đitheo “học tập” Thái phóđãnhiều ngày, nàng cũng có chút nhận biết, tuy Thái phó là hạng người tàn nhẫn xấu xa, ‘nhìn xa trông rộng’ với những đấu đátrêntriều, nhưng những chuyện cỏn con thường ngày, luôn rất ítnóitới,khôngquá câu nệ tiểu tiết.
Càng nghĩ trong lòng càng vững vàng, đến khi rời khỏi nhà xí,trênmặt lộrõvẻ thoải mái giống nhưđã“giải quyết” xong.
Lúc vào trong phòng quả nhiên pháthiệnThái phóđãđirồi, chỉ còn thợ cả đo y phục đứng chờ bên trong. Niếp Thanh Lân lập tức thở phàomộthơi, gọi thợ may đến tiếp tục vui vẻ đo đạc.
Có đánh chết Niếp Thanh Lân cũngkhôngnghĩ tới, lúc này Thái phó đại nhânđangđivề phía Sở Vận cung, trong đầu lạikhôngnghĩ đến chuyện soán vị đứng đắn, mà làsựcốnhỏcủa Bệ hạ trước đó.
Ra khỏi cửa tẩm cung, Thái phó cũng tỉnh rượukhôngít,đangnhíu đôi mày rậm, híp mắt phượng suy nghĩ: Với tình hình kia,thìchẳng phải thiên tàn đâu!rõràng hàng họ rất được! Té ra là vô dụng với nữ nhân, nhưng nhìn mình chằm chằm vài lần lại nổi lên biến hóa!
Tiên đế háo sắc lại đào ramộtthằng con trai đoạn tụ! Thực trào phúng mà! Lịch sử dâm loạn của hoàng tộc Niếp thị thựcsựcái gì cũngkhôngthiếu!
Tiểu Hoàng đế kiathậtlàmộtgã háo sắc gan lớn hơn trời, dám tùy ý loạn tình với kẻ quyền cao chức trọng nhưhắn, cũngkhôngbiết lần nằmtrêngiường ấm hôm ấy, trong đầu tên nhóc khốn khiếp đóđangtự kỷ những chuyện mất hồn gì.
Vóc dáng thanh túmộtcách kỳ lạ, mặt mũi càng nhìn càng thuận mắt, đáng tiếckhôngphải làmộtcôgáimềm mại lanh lợi đángyêu. Nghĩđinghĩ lại, hơi rượu lại bốc lên, suy nghĩ cũngkhôngbiếtđãbay đến nơi nào.
Khi đến Sở Vận cung, Vân phiđãđứng đón trước cửa, mái tóc đen như mực búi lệch cao cao, trâm cài tóc cũng chọn kiểu trang nhã, áo hồng mặctrênngười, làm nổi bậc làn da tuyết trắng. Lúc nhìn thấy Vệ Lãnh Diêu, liền lộ vẻ e lệ thỏa đáng khiến người ta thươngyêu.
Trước đây khi Thượng Vân Sơ bày ra bộ dạng trang nhã này, Vệ Lãnh Hầu rất thích, nhưng món ngonđãđể qua đêm lại bị người khác động đũa vào rồi, luôn khó tránh việc mấtđimùi vị.
Vân phikhôngbiết suy nghĩ trong lòng Vệ Lãnh Hầu. Lúc xảy ra cung biến, trong lòng nàng ta cũng thấp thỏmkhôngyên.
Vẫn nhớrõngày Vệ Lãnh Hầu trở về từ biên cương,trêncung yến do Tiên hoàng đích thân tổ chức, mình nayđãlà sủng phi của Tiên hoàng, nhìn tình lang ngày trước hướng về phía Hoàng đế ngồi cạnh mình cúc cung hành lễ mà lòng đầy hỗn loạn.
Vốn nghĩ trong mắt Vệ lang ít nhiều gì cũngsẽlộ ra chút ưu tư, là si cũng được, oán cũng tốt, nhưng trong đôi mắt phượng xinh đẹp kia lại chỉ là bình tĩnhkhôngchút dao động.
Bị Tiên hoàng xử phạtđitrấn thủ biên cương vài năm,đãkhiếnmộtnam tử nho nhã có thêm nhiều khí phách nam nhi. Vào giây phút trông thấy Vệ Lãnh Diêu, tìnhyêuđãtừng có với nam tử này lập tứckhôngthể kềm chế được mà tuôn ra,khôngkhỏiâmthầm ân hận vì tầm nhìn hạn hẹp của mẫu thân.
Mình là con thứ của Thượng phủ, mẫu thân là tiểu thiếp lạikhôngsinh được con trai, cho nên hôn phối của mình chính là yếu tố then chốt tăng thể diện cho mẫu thân.
Lúc đó khi Vệ lang đắc tội quyền quý bị Tiên hoàng trách phạt đàyđitrấn thủ biên cương,khôngphải chưa từng có quyết tâm theo Vệ lang đến biên quan chịu khổ, tiếc rằng mẫu thân lấy cái chết ra bức ép, lại bởi vì mình là “Nữ nhân tài ba” nổi danh, được Tiên hoàngyêumến, dù xuất thân thứ nữ, nhưng vẫn được chọn vào cung. Vận mệnh trêu người mà!thậtsựđành phải lìa xa tình lang.
Đến khi Vệ Lãnh Diêu liên tiếpmộtbước lên mây, quyền khuynh triều dã, đến cuối cùng là phát động cung biến,thìThượng Vân Sơ hận tầm nhìn hạn hẹp của mẫu thân đến mức khắc cốt ghi tâm.
Chẳng qua những phi tử khác đều vào lãnh cung, chỉ riêng mình mình được ở lại Sở Vận cung, ăn mặc chi tiêu hình như còn nhiều hơn trước, dù cũng là do mặt mũi của ca ca, nhưng vẫn có thể nhìn ra đối với mình Vệ Langkhônghoàn toàn vô tình.
Đến nay trong phủ Thái phó vẫn chưa có chính thất,khôngphảiđãnóirõVệ lang vẫn để ý tới mình sao?
Nay cuối cùng Vệ lang cũng đến gặp mình, đủ đểnóirõtức giận trong lònghắnđãtiêu tan, chỉ mong có thể cùnghắnnối lại duyên xưa,thìdù có là thiếp thất cũngkhôngtiếc nuối.
Nghĩ vậy,trênmặt nàng ta bày ra nụ cười e lệ nghênh đón,khôngđợi cung nữ hầu hạ, chủ động cởi chiếc áo khoác lông cáo của Vệ hầu ra,nhẹnhàngnói, “Bên ngoài trời lạnh, mời Thái phó vào Noãn các trong cung nghỉ tạm.”
nóixong liền dẫn Thái phó vào phòng trong, tiếp đó nhận lấy tách trà thị nữ bên cạnh bưng tới, đích thân đưa đến trước mặt Thái phó. Thái phó nhận lấy, uốngmộtngụm, là Lư Sơn Vân Vụ thượng hạng.
Trong lòng Thái phó cũng nhíu mày,hắnxưa naykhôngthích vị đắng, lúc trước khi kết giao cùng nữ tử này,hắnvẫn luôn chiều theophẩm vịcủa nàng ta, lần nào cũng uống Lư Sơn Vân Vụ, có lẽ Thượng Vân Sơ cho rằng mình cũng thích mùi này.
hắnchỉ hớpmộtngụm liền buông tách trà xuống, lại liếc mắt nhìn nữ tử bên cạnh, mùi son phấn liền xộc vào mũi, gương mặt đó dù khóe mắt chan chứa nét xuân tươi, nhưngđãsớm mấtđikhí chất thanh tú đoan trang khi xưa.
“Tay mềm cố vén rừng râm bóng, ngàn khúc luyến lưu khó tiễn người... Vệ lang, năm đó chàng xuất quan, chỉ còn lại mình thiếp, thiếp...thậtkhổ mà!”nóixongmộtchuỗi nước mắt liềnkhôngkiềm nổi tuôn ra.
Vệ Lãnh Hầukhôngnhịn được nhíu mày, đây là câu thơ nàng ta gửi sau khihắnxuất quan, là câu cuối cùng trong bức thư, cả bức thư chẳng đề cập chữ nào đến chuyện mẫu thân ép nàng ta vào cung, nhưng xoay ngườimộtcái nàng tađãvào cung rồi.
Năm đóhắnvẫn còn trẻ tuổi,khônghiểu được điều thựcsựhữu ích ở nữ nhân. Đầy bụng kinh luânthìsao?trêntriềuđãmệt gần chết rồi, còn phải ngâm thơ đối câu với giai nhân nữa sao? Giống như bây giờ,hắnbận cảmộtbuổi trưa, chẳng qua chỉ muốn cơm canh ngon miệng, lời ngọt ngào mềm mại nũng nịu, nào còn sức lực để dỗ mỹ nhân đẫm lệ nữa chứ?
Nữ nhân này ở trong cungđãrèn luyện thế nào, bản lĩnh quan sát sắc mặt, hầu hạ người khác cònkhôngbằng tên Hoàng đế đoạn tụ kia, chẳng trách đượcyêuthương chưa đếnmộtnămđãthất sủng!
Chán ngán bừng lên, chút tư tưởngkhôngđứng đắn do rượu gây ra cũng tiêu tán hầu nhưkhôngcòn.
Tuy nàng ta và Thị lang bộ Binh - Thượng Ngưng Hiênkhôngcùngmộtmẹ, nhưng dù sao cũng là congáicủa Thượng phủ, vẫn nên chừa lại chút mặt mũi, nếu chỉ vì sảng khoái nhất thời mà dính vào phiền phức khó dứt,thìcó chútkhôngđáng. Mỹ nhân này dù có kiều diễm hơn nữa, cũng là thứ lão già Tiên hoàng kiađãdùng qua, ngẫm kỹ ra liền mất hứng.
Vừa nghĩ vậy, Thái phó mặt lạnh bạc tình liền quay lại đường ngay,mộttay đẩy giai nhân trong lòng ra, “Thần được Thượng thị lang nhờ cậy, đến thăm xem nương nương có bình ankhông. nay xem ra thân thể nương nương khỏe mạnh, thần cũng yên lòng,trêntriều vẫn còn nhiều việc, hậu cung trọng địa thầnkhôngdám ở lâu.”
nóixong ngay cả áo khoác Thái phó cũng lười mặc, đứng dậy sải bước dài ra khỏi noãn các.
Vóc dáng Thái phó cao to, chân lại dài, vài bướcđãrời khỏi. Dù Thượng Vân Sơ muốn giữhắnlại, cũngkhôngđuổi kịp, nước mắttrênmặt càng nhiều hơn, gương mặt dày công trang điểm đến tận trưađãhoàn toàn uổng phí.
Nguyễn công công cầm áo khoác chạy ra theo, sau khi phủ thêm cho Thái phó đại nhân, liền lén đánh giá vẻ mặtkhôngrõvui buồn củahắn, thấp giọng hỏi: “Thái phó đại nhân muốn xuất cung ư, để nô tài gọi người chuẩn bị xe ngựa.”
Thái phó lại phất tay áo, suy nghĩmộtchút rồi mở miệng, “Đến tẩm cung của Hoàng thượngđi, bản Hầu có mấy lời muốn chỉ bảo Hoàng thượng.” Nguyễn công công vội vàng vâng dạ, thầm thở dài: “Thôi rồi, đây là tâm tình khó chịu, đến chỗ Hoàng đế xui xẻo kia để trút giận mà.”
Khi Vệ hầu quay lại đến tẩm cung của Hoàng thượng, thấy thái giám ở cửa cung chuẩn bị hô “Thái phó yết kiến”,hắnliền hung hăng trừngmộtcái, khiến tiểu thái giám kia ngẹn họng.
Nam nhân cao lớn nhưmộtcon báo, lặng lẽ tiến vào phòng trong.
Qua màn lụa mềm nhìn vào trong, quả nhiên liền thấy thằng nhóc khốn khiếp kiađangsung sướng hưởng thụ!
Lúc này tiểu Hoàng đếđãthay áo choàng ngắn màu xanh thẫm, lông thỏ viền cổ càng tôn thêm chiếc cằm thon gọn. Ống tay áo choàng hơi ngắn, lộ ra cổ taynhỏgầy,đangkhéo léo dùng kiềm sắt lật nướng mấy miếng khoai lang, cánh tay còn lại cũngkhôngnhàn rỗi,đangném hạt dưađãrang thơm vào miệng. Trong miệng còn hô, “Xảo Nhi, đưa đĩa đường trắng đến đây, thêm chén tuyết lê đường phèn nữa, chốc nữa ăn khoai langsẽkhô miệng đấy!”
Nhưng gọi xong, lạikhôngthấy ai trả lời, quay đầu nhìn lại. A! Sao Diêm Vươngđãvòng trở lại rồi?
Nàng lập tức cẩn thận thu lại vẻ mặt háo hức thèm ăn, dò hỏi, “Thái phó tớithậtđúng lúc, khoai lang vừa mới nướng xong, ngài có muốn nếm thửkhông?”
Thái phókhôngtrả lời, cởi áo choàng rồi lười biếng nằm lên cái giường mềm mà tiểu Hoàng đếyêutha thiết, khóe mắt quét đến đứa trẻkhôngcó được câu trả lời của mình kia, quả nhiênhắntađãlượn qua chỗ khác rồi.
Chỉ chốc lát sau, khoai lang phết đường liền được đưa tới trước mặt mình. Thái phó lười biếng nhận lấy cái kiềm sắt, cắnmộtngụm,khôngthểkhôngthừa nhận,đãăn sơn hào hải vị đến ngán, món ăn dân dã này quả thựckhôngtệ.
Ngay sau đó, An Xảo Nhi cũng dâng lên hai chén nước lê đường phèn vừa mới chưng xong.
Vệ Lãnh Hầu nhìn tiểu Hoàng đế làm giống như lần trước, gỡ hạt mứt táo xong liền bỏ vào trong nước lê, đưa tới trước mặt mình.
“Sao Hoàng thượng lại bỏ táo vào?” Lần trước bỏ vào tràthìcòn có thể là trùng hợp, nhưng lần này nước lê đường phènđãrất ngọt, sao nhóc con còn bỏ táo vào?
Niếp Thanh Lân bị hỏi liền sửng sốt: “Thái phókhôngthích? Năm ấy khi mấy chậu Phù Dung nở hoa, trong tiệc ngắm hoa tại Ngự hoa viên, ta thấy Thái phó bỏ táo vào trong canh giải rượu, ta cũng thử rồi, quả nhiên rất ngon, nếu Thái phókhôngthích, ta đổi chén khác nhé?”
nóixong định gọi An Xảo Nhi đổi chén khác.
Nhưng còn chưa kịp lên tiếng, cổ tayđãbị bàn tay to như kiềm sắt của Thái phó bắt lấy, mắt Thái phó lóe sáng như sao,nóilời sâu xa, “Tiệc ngắm hoa? Chuyện của ba năm trước? Khi đó Hoàng thượng ngàiđãchú ý tới vi thần rồi sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
🎉 BẢNG VÀNG TRUYỆN HOT TUẦN NÀY 🎉
Tranh thủ cày thêm mấy bộ siêu hot này nhé các mọt:
🔍 Top Vote: Thấy Trước Hiện Trường Án Mạng, Tôi Trở Thành Cục Cưng Của Cục Cảnh Sát
👑 Top Chưa Hoàn: Tiểu Thư Đài Các Gả Nhầm Cho Đại Tá
💥 Top Đã Hoàn: Thập Niên 60: Trọng Sinh Mang Thai Đến Quân Khu, Cùng Chồng Sĩ Quan Ngày Ngày Phát Đường
💕 Top Xem Nhiều: Tân Hôn Rực Cháy
🔥 Bấm thẳng vào tên truyện bạn muốn đọc ở trên để nhảy hố ngay! 🔥
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



