Niệm Thất nhìn thấy đôi mắt sáng ngời của đối phương đang nhìn chằm chằm vào anh.
"Đây chính là người có lòng tốt đưa anh đến bệnh viện đó.
Cô ấy cũng tạm ứng viện phí hết cho anh luôn rồi.
”Y tá nói tiếp: "Bây giờ anh không nhớ ra được gì thì cũng đừng có gấp, thả lỏng một chút, từ từ mà suy nghĩ.
Anh nói chuyện với người phát hiện ra anh xem hoàn cảnh lúc đó là như thế nào, coi có thể nhớ lại được gì hay không nhé.
”Cô ấy lại nói với Nguyễn Khanh: "Các cô tâm sự trước thử xem nhé, coi có tác dụng gì hay không, có chuyện gì thì đến phòng y tá tìm tôi ha.
"Y tá nói xong thì vội vàng rời đi.
Ban đêm ở phòng cấp cứu chính là như vậy, đều bận đến mức chân không chạm đất.
Hai người nhìn y tá rời đi, rồi lại quay sang nhìn nhau.
Niệm Thất tiến lên một bước, nhìn thẳng vào mắt cô: “Dám hỏi, chính là cô nương đây đã đưa tại hạ đến nơi này chữa trị phải không?”Một người qua đường vừa lúc nghe thấy anh nói như vậy, thì ngạc nhiên nhìn anh một cái, sau đó cố gắng nín cười bỏ đi.
Nguyễn Khanh ho "khụ" một tiếng.
Niệm Thất lập tức ngậm miệng lại, bây giờ mỗi khi anh mở miệng nói chuyện, ai ai cũng cười, từ đại phu, “y tá”, người qua đường đều cười.
Anh biết mình nhất định đã nói sai điều gì đó rồi, nhưng anh không biết nguyên do là nằm ở đâu.
Tiếng "Khụ" này của Nguyễn Khanh rõ ràng là bảo anh câm miệng mà.
Quả nhiên, khi có người qua đường đi qua, Nguyễn Khanh hơi nghiêng người, hạ giọng nói: "Người ở đây nhiều quá, chúng ta sang chỗ khác nói chuyện đi.
"Niệm Thất gật đầu nói: "Được.
"Nguyễn Khanh nhìn xung quanh một chút, thấy được bảng hướng dẫn treo trên trần nhà rũ xuống.
“Đi, chúng ta qua bên kia đi.
” Ngón tay cô chỉ về một hướng.
Niệm Thất đối với nơi này hoàn toàn không biết gì cả, vì vậy anh rất tự nhiên đi theo Nguyễn Khanh đến đầu bên kia của hành lang dài.
Anh vừa đi, vừa cảm thán trước kiến trúc to lớn của tòa nhà này.
Đây không phải là hàng hiên dài trong bất kỳ đình viện nào, mà đây là bên trong hành lang, chiều dài của hành lang chính là chiều dài của toàn bộ kiến trúc ngôi nhà này.
Nguyễn Khanh đi phía trước, Niệm Thất đi theo ở phía sau.
Anh tận lực khống chế ánh mắt, không hạ thấp hơn vai Nguyễn Khanh.
Anh làm nghề này, nắm trong tay đều là mạng người, anh không dám nói mình là chính nhân quân tử gì, nhưng tuyệt đối không phải là đồ lừa gạt người khác.
Nguyễn Khanh dẫn anh xuyên qua hành lang dài, rời khỏi phòng cấp cứu, đi đến sảnh phòng khám bệnh ngoại trú.
Khoa cấp cứu có cửa sổ đăng ký, thanh toán và nhà thuốc riêng, độc lập với khoa ngoại trú.
Phòng khám bệnh ngoại trú hiện tại đã tan ca, cửa ngoài đã khóa, trong sảnh vắng vẻ không có người, thích hợp nói chuyện riêng tư.
.
≧◔◡◔≦
------------------------------
🎉 BẢNG VÀNG TRUYỆN HOT TUẦN NÀY 🎉
Tranh thủ cày thêm mấy bộ siêu hot này nhé các mọt:
🔍 Top Vote: Thấy Trước Hiện Trường Án Mạng, Tôi Trở Thành Cục Cưng Của Cục Cảnh Sát
👑 Top Chưa Hoàn: Tiểu Thư Đài Các Gả Nhầm Cho Đại Tá
💥 Top Đã Hoàn: Thập Niên 60: Trọng Sinh Mang Thai Đến Quân Khu, Cùng Chồng Sĩ Quan Ngày Ngày Phát Đường
💕 Top Xem Nhiều: Tân Hôn Rực Cháy
🔥 Bấm thẳng vào tên truyện bạn muốn đọc ở trên để nhảy hố ngay! 🔥
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
