Tại bệnh viện, tôi chú ý thấy Chu Hồng Dân và Chu Yến nắm chặt tay nhau, ánh mắt quan tâm lẫn nhau, Chu Yến luôn ở bên cạnh anh ta, và Chu Hồng Dân chỉ nói chuyện với cô ấy. Tôi trở thành một người vô hình không còn quan trọng.
Nhìn cảnh tượng này, cảm giác khó chịu trong tôi lại trỗi dậy.
Lần đi dạo trên phố đồ cổ, Chu Hồng Dân và Chu Yến mua vòng tay màu đen giống nhau, còn tôi thì được mua cho chiếc vòng tay màu đỏ.
Khi tôi và Chu Hồng Dân đi chơi ở một thị trấn cổ, tôi vào nhà vệ sinh, lúc trở lại, thấy Chu Hồng Dân vào tiệm trang sức mua một đôi bông tai đẹp. Tôi tưởng anh mua cho mình, nhưng sau đó đôi bông tai lại xuất hiện trên tai của Chu Yến.
Tôi từng nổi giận vì sự thân mật quá mức của họ.
Chu Hồng Dân giải thích: “Mễ Mễ, Chu Yến là em gái ruột của anh, giữa bọn anh không có gì như em nghĩ cả, với lại, Chu Yến có bạn trai rồi mà.”
Hai ngày sau, một chàng trai lái xe đưa Chu Yến về nhà.
Chu Yến nói với tôi đó là bạn trai của cô ấy.
Ban đầu, tôi đã dẹp bỏ nghi ngờ, nhưng hôm nay sau khi Chu Hồng Dân và Chu Yến thuê phòng để "chơi game", rồi giờ đây lại tình tứ thế này, tôi càng lúc càng thấy có gì đó không ổn.
“Chị dâu, chị đi mua chút nước cho anh đi.” Trong phòng bệnh, Chu Yến nắm tay Chu Hồng Dân và ra lệnh.
Tôi quay người bước ra khỏi phòng. Sau khi mua nước xong, khi quay lại, tôi thấy cửa phòng bệnh chỉ khép hờ, bên trong có vài người đang nói chuyện.
“Sao các con không cẩn thận hơn? Nếu để Miêu Nguyệt phát hiện thì làm sao?” Đó là giọng của mẹ chồng tôi.
“Đừng lo mẹ ơi, Miêu Nguyệt nghĩ rằng con và Chu Yến là anh em ruột, cô ấy sẽ không nghi ngờ gì đâu.” Chu Hồng Dân đáp.
“Chu Yến, thời gian tới con về nhà trước đi, đừng ở lại nhà chúng ta nữa.” Giọng mẹ chồng lạnh lùng.
“Mẹ...” Chu Yến thốt lên.
“Đừng gọi ta là mẹ, ta vẫn chưa phải mẹ con đâu.” Mẹ chồng nói, “Ta đã đồng ý cho các con ở bên nhau sau này, nhưng điều kiện là phải để Miêu Nguyệt sinh đứa bé. Chỉ cần đứa trẻ trong tay, Chu Hồng Dân và Miêu Nguyệt ly hôn, các con muốn làm gì thì làm. Nhưng nếu mọi việc hỏng bét... Chu Yến, ta sẽ không bao giờ để con làm con dâu của ta đâu.”
“...Vâng.” Chu Yến khẽ nức nở.
Như sét đánh giữa trời quang.
Tôi đứng ngoài cửa, không thể tin nổi những gì mình vừa nghe.
Tôi cố gắng giữ bình tĩnh, lùi về phía sau, rồi cố tình bước chân nặng nề như thể vừa từ thang máy trở lại.
Cuộc nói chuyện bên trong lập tức dừng lại.
Tôi đẩy cửa bước vào, mẹ chồng cười tươi tiến lại gần: “Cảm ơn con, Miêu Nguyệt.”
Nụ cười của bà ta vẫn hòa nhã, nhưng trong lòng tôi lạnh toát.
“Mua nước thôi mà, có gì đâu.” Tôi đưa chai nước cho Chu Hồng Dân.
Mẹ chồng cười nói với tôi: “Miêu Nguyệt, con về nhà nghỉ ngơi trước đi. Nhiệm vụ của con bây giờ là giữ thai thật tốt, sinh đứa bé khỏe mạnh.”
Nhiệm vụ của tôi là sinh con sao...
“Được.” Trong lòng tôi dâng lên một nỗi tức giận, nhưng chỉ gật đầu đáp lại.
“A...!”
Vừa bước ra khỏi phòng bệnh, tôi nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của Chu Hồng Dân phía sau.
Khóe miệng tôi nở một nụ cười lạnh. Những kẻ dám lừa gạt tôi, nhất định sẽ phải trả giá!
≧◔◡◔≦
------------------------------
🎉 BẢNG VÀNG TRUYỆN HOT TUẦN NÀY 🎉
Tranh thủ cày thêm mấy bộ siêu hot này nhé các mọt:
🔍 Top Vote: Thấy Trước Hiện Trường Án Mạng, Tôi Trở Thành Cục Cưng Của Cục Cảnh Sát
👑 Top Chưa Hoàn: Tiểu Thư Đài Các Gả Nhầm Cho Đại Tá
💥 Top Đã Hoàn: Thập Niên 60: Trọng Sinh Mang Thai Đến Quân Khu, Cùng Chồng Sĩ Quan Ngày Ngày Phát Đường
💕 Top Xem Nhiều: Tân Hôn Rực Cháy
🔥 Bấm thẳng vào tên truyện bạn muốn đọc ở trên để nhảy hố ngay! 🔥
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)