Đương nhiên, các cung nữ không để tâm như vậy, chủ yếu là vì Quý Cẩn Du và Như tần không được sủng ái, mà ngày thường chủ tử nhà mình cũng không thấy yêu quý vị muội muội này lắm. Hôm nay bế về, e là nhất thời hứng thú mà thôi. Nếu không cũng sẽ không vừa bế người về, đã bỏ người ta chạy ra ngoài, còn không dặn dò một câu nào.
Quý Cẩn Du chạy nhanh như vậy, chính là không muốn cung nữ đi theo, chờ chạy ra khỏi cổng Minh Châu cung, nàng liền chậm lại, lững thững đi về.
Hệ thống hỏi: [Du Du, ngươi có nhớ đường về Diệu Vân hiên không?]
Quý Cẩn Du đáp: [Nhớ chứ.]
Hơn một tháng trước, để cứu vãn cốt truyện, nàng mỗi ngày đều tranh thủ cơ hội chạy ra ngoài tìm kiếm thời cơ. Tuy tất cả nỗ lực đều không thành, nhưng đường trong hậu cung lại chạy thuộc lòng.
Trên đường gặp không ít cung nữ thái giám, họ hướng nàng hành lễ, nàng chỉ gật đầu đáp lại, một câu cũng không nói.
Đây là thế giới của một bộ truyện cung đấu, bên trong bao hàm đủ loại đấu đá lẫn nhau, mưu mô quỷ kế.
Theo như trong sách, trong hoàng thành này, từ chủ tử đến hạ nhân, người nào cũng có tám trăm cái tâm nhãn, không biết ai là tai mắt của ai, ai lại là người của ai.
Bất kỳ lời nào của bất kỳ ai, đều có khả năng là bẫy.
Nếu không đủ cảnh giác, hoặc đầu óc không đủ nhanh nhạy, sơ sẩy một chút, sẽ rơi vào hố do người khác đào.
Tuy nàng vẫn còn là một đứa trẻ, nhưng lỡ như có người muốn lợi dụng nàng thì sao, đừng để đến lúc đó sống chưa được sáu mươi tám ngày.
Vì vậy, vẫn nên cẩn thận vẫn hơn, có thể không giao thiệp với người khác thì cứ không giao thiệp, dù sao cũng không có ai so đo với một đứa trẻ ba tuổi như nàng.
Quý Cẩn Du men theo chân tường, thong thả đi về phía Diệu Vân hiên.
---
Bát công chúa ngày thường hoạt bát hiếu động, còn biết chút võ công, chân tay rất nhanh nhẹn.
Thất công chúa thì là người có thể nằm thì tuyệt đối không ngồi, lúc rảnh rỗi thích nằm dài trên giường đọc thoại bản, thể lực kém hơn Bát công chúa không chỉ một chút.
Đợi nàng thở hổn hển chạy đến cửa Ngự Hoa Viên, liền thấy Bát công chúa nắm chặt hai tay đứng đó. Hai cung nữ thân cận của nàng thì một trái một phải ôm lấy cánh tay nàng, như thể sợ nàng xông ra ngoài.
Vừa thấy tình hình này, Thất công chúa vội vàng chạy tới, hai tay ôm lấy eo sắp đứt hơi, vừa thở vừa hỏi: "Sao, sao vậy?"
Bát công chúa dậm chân, hất tay hai cung nữ ra, đưa tay chỉ: "Thất tỷ nhìn xem."
Hai người đã ôm nhau rồi, bây giờ không thể làm gì được nữa, Bát công chúa kéo Thất công chúa đi: "Thất tỷ đi với ta tìm mẫu phi của ta."
Thất công chúa vẫn chưa hoàn hồn, cả người dựa vào Bát công chúa, mượn sức của nàng, nhỏ giọng nói: "Nhưng theo tình hình ban nãy, ta thấy có lẽ không được đâu."
Bát công chúa không cam lòng: "Cứ thử xem sao, không thể nói, chúng ta sẽ viết tay. Nếu vẫn không được, cùng lắm thì bế Tiểu Cửu đến trước mặt mẫu phi, để mẫu phi tự mình nghe."
Thất công chúa gật đầu: "Được, vậy cứ thử xem. Nếu viết được, quay lại sẽ viết chuyện Tiểu Cửu sống không được bao lâu cho phụ hoàng và mẫu hậu xem."
Hai người mang theo tâm lý thử xem sao, vội vàng chạy đến chỗ Hoàng quý phi.
Qúy Cẩn Du hoàn toàn không biết biến cố xảy ra ở Ngự Hoa Viên, hai cái chân ngắn mũm mĩm cứ thế loay hoay bước đi, mãi mới được nửa đường.
Vừa thở phào nhẹ nhõm, thì ngay lúc rẽ qua góc tường, cô bé đụng phải một người, ngã phịch xuống đất.
"Ái ui!", Qúy Cẩn Du kêu lên một tiếng, mông đau điếng, ngẩng lên nhìn, thấy một cậu bé gầy gò chừng tám chín tuổi.
Vừa chạm mắt, ánh mắt cậu bé âm u như muốn giết người, Qúy Cẩn Du giật nảy mình.
Nhưng ngay sau đó, cậu bé cụp mắt xuống, đặt gói đồ trên tay xuống, đỡ Qúy Cẩn Du dậy, chắp tay hành lễ, nói năng từ tốn, nho nhã: "Xin lỗi, tại hạ đã thất lễ."
Tuy mông rất đau, nhưng do cả hai vô tình đụng phải nhau. Qúy Cẩn Du cũng không để ý, vội vàng xua tay: "Không sao."
Cậu bé khẽ gật đầu, nhặt gói đồ dưới đất rồi bỏ đi.
Qúy Cẩn Du cũng tiếp tục đi, tò mò hỏi: 【 Hệ thống, cậu ta là ai vậy, sao ánh mắt đáng sợ thế? 】
Hệ thống: 【 Đó là con tin của nước Diệu, nhiều năm sau, chính là người đã tiêu diệt Đại Thịnh. Tuy bây giờ còn nhỏ, nhưng người này rất nguy hiểm, Du Du tránh xa hắn ra nhé. 】
Cậu bé đã đi được một đoạn bỗng quay phắt lại, nhìn chằm chằm vào bóng lưng tròn vo của cô bé với vẻ mặt kinh ngạc.
Qúy Cẩn Du hoàn toàn không hay biết về ánh mắt phía sau, đôi chân ngắn cứ thế chạy lon ton về phía trước, rất nhanh, đã rẽ qua góc tường.
Nhiều năm sau, nàng đã chết rồi, tất cả mọi chuyện đều không liên quan đến nàng nữa. Cho nên đối với kẻ diệt Đại Thịnh này, nàng cũng không mấy hứng thú.
≧◔◡◔≦
------------------------------
🎉 BẢNG VÀNG TRUYỆN HOT TUẦN NÀY 🎉
Tranh thủ cày thêm mấy bộ siêu hot này nhé các mọt:
🔍 Top Vote: Thấy Trước Hiện Trường Án Mạng, Tôi Trở Thành Cục Cưng Của Cục Cảnh Sát
👑 Top Chưa Hoàn: Tiểu Thư Đài Các Gả Nhầm Cho Đại Tá
💥 Top Đã Hoàn: Thập Niên 60: Trọng Sinh Mang Thai Đến Quân Khu, Cùng Chồng Sĩ Quan Ngày Ngày Phát Đường
💕 Top Xem Nhiều: Tân Hôn Rực Cháy
🔥 Bấm thẳng vào tên truyện bạn muốn đọc ở trên để nhảy hố ngay! 🔥
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
